[Dịch] Cầu Bại

Chương 32 : Chúa tể chính thức


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

"Thú triều!" Ngay lập tức trong đầu Vân Hi hiện lên hai chữ này. Chúa tể thật sự của rừng Dạ Huyết này không phải nhân loại mà là ma thú, có đến hàng ngàn vạn ma thú ấn giấu trong khu vực rộng lớn mấy trăm km vuông này. Lúc bình thường thì những ma thú này đều sinh hoạt trong lãnh địa của riêng mình, hiếm khi xâm phạm nhau. Kể cả những ma thú sống theo bầy đàn cũng có lãnh địa quần cư riêng, hiếm khi kết thành bầy đàn với quy mô cực lớn. Chính nhờ thế cho nên nhân loại mới có thể lặng lẽ ẩn nấp trong rừng Dạ Huyết, đánh chết những ma thú cấp cao hoạt động riêng lẻ nhằm giảm bớt uy hiếp của chúng với với nhân loại. Càng có nhiều người tiến vào rừng Dạ Huyết thì động tĩnh gây ra càng lớn. Nếu những ma thú cao cấp phát giác, bọn chúng sẽ rất tức giận. Chính vì thế mới bộc phát thú triều với mục đích quét sạch những kẻ xâm nhập rừng Dạ Huyết. Động tĩnh của đám ma thú này tuy rất lớn, nhưng đợt thú triều này cũng chỉ chỉ thuộc về quy mô nhỏ nhất mà thôi. Đám ma thú này đuổi nhân loại chạy ra khỏi rừng Dạ Huyết, rồi lại đuổi theo một đoạn nữa mới trở lại trong rừng. Còn nếu gặp phải những đợt thú triều với quy mô lớn thì đừng nói đến những người săn ma trong rừng Dạ Huyết này, ngay cả những thành phố ở quanh đây cũng sẽ bị thú triều trùng kích. Trên Trái Đất có vô số thành phố với đủ mọi cấp bậc, không đến một ngàn thì cũng tám trăm, nhưng hầu như cứ qua một đoạn thời gian thì sẽ có một thành phố bị thú triều phá hủy. Những con ma thú dùng thân hình to lớn, nanh vuốt sắc bén của mình liên tục xua đuổi nhân loại khiến cho không gian sinh sống của chúng ta bị thu hẹp dần. Qua đó, chúng muốn chứng minh cho nhân loại thấy, những sinh vật đến từ vị diện cao cấp như chúng mới chính là chúa tể. "Thú triều bộc phát, ngay cả cao thủ Tiên thiên mật cảnh cũng không thể chống đỡ nổi công kích dày đặc của ngàn vạn ma thú huồng hồ là những thợ săn ma bình thường. Trong tình huống này mà có người can đảm dám đi vào rừng Dạ Huyết tiến đánh di tích sơn trang Hạo Nhiên thì quả thật là tự sát." Vừa suy nghĩ Vân Hi vừa phóng nhanh ra khỏi rừng Dạ Huyết với tốc độ nhanh nhất có thể, mỗi nhịp thở hắn chạy được cả trăm mét. Lúc này chẳng cần phải cố kỵ ẩn nấp bản thân nữa rồi, biện pháp tốt nhất là dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi hung hiểm này. Di tích cổ sơn trang Hạo Nhiên ở núi Chính Khí cách bìa rừng Dạ Huyết tầm ba bốn chục cây, Vân Hi dốc sức chạy với tốc độ nhanh nhất ra khỏi rừng không mất nhiều thời gian lắm. Chỉ xui xẻo cho những thợ săn, đoàn săn ma đã đi sâu vào trong rừng, không kịp thoát khỏi đó. Thú triều bộc phát, ngàn vạn ma thú cùng nhau tràn ra. Những thợ săn ma không kịp chạy ra khỏi rừng đều không thể chống lại đám ma thú này, tám chín phần mười sẽ chết thảm dưới móng vuốt sắc nhọn của chúng. Kể cả Võ giả cấp chín cách cảnh giới Tiên thiên chỉ một bước, khi đối mặt với những đòn tấn công của ngàn vạn ma thú thì cũng chỉ có chết mà thôi! Sau đợt thú trều này, trong những thành phố lân cận rừng Dạ Huyết, có trời mới biết được sẽ có bao nhiêu Võ giả tinh anh hy sinh chỉ trong chốc lát! Có trời mới biết sẽ có bao nhiêu gia đình vì đợt thú triều này mà nát cửa tan nhà! Có trời mới biết sẽ có bao đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa! Nhưng… Đây chính là số mệnh của Võ giả! Và cũng chính là số mệnh trước mắt của nhân loại trên toàn thế giới! Lúc này đây, Nguyệt Ma giới đang đứng bên bờ sụp đổ, đại lục Thiên Hoang đứng nơi đầu sóng ngọn gió liều mạng ngăn cản ma thú xâm lấn. Vậy mà vẫn có những ma thú lọt lưới tấn công Trái Đất. Thật không biết khi Nguyệt Ma giới sụp đổ hoàn toàn, hoặc là sau khi đại lục Thiên Hoang bị ma thú chiếm cứ, vận mệnh của mười tỉ người trên Trái Đất sẽ thế nào… *** “Chíu… iu!" Xuyên thẳng qua cánh rừng nhiệt đới, tốc độ của Vân Hi có thể nói là nhanh như chớp giật. Kiếp trước sống trong rừng từ nhỏ nên hắn rất quen thuộc với rừng, vậy nên hắn có thể thỏa sức chạy với tốc độ cao nhất trong này. Ngay cả cao thủ cấp chín nếu không quen với núi rừng thì tốc độ cũng kém xa hắn. Đoạn đường mười lăm, hai mươi cây mà hắn chỉ chạy khoảng tiếng đã ra được đến bìa rừng rồi. Đến khi sắp ra khỏi bìa rừng, Vân Hi mới hiểu ra lí do tại sao hôm nay rừng Dạ Huyết lại bộc phát thú triều. Trước đây, trung bình mỗi ngày có khoảng nghìn người đi vào rừng Dạ Huyết đã coi như không tệ rồi. Thế mà lúc này, chỉ riêng số Võ giả mà Vân Hi gặp trên đường chạy về thành Tinh Diệu thôi đã hơn một trăm, ước chừng số Võ giả chạy về hướng này cũng trên nghìn người. Một hướng thôi đã có hơn nghìn người, vậy thì ba hướng chẳng phải có hơn ba nghìn người sao! Hơn ba nghìn thợ săn ma cùng tràn vào rừng Dạ Huyết, cho dù cẩn thận từng li từng tí đi nữa vẫn không tránh khỏi việc tạo ra động tĩnh lớn. Mà như vậy thì thú triều không bộc phát cũng lạ! "Thú triều bộc phát, ít nhất cũng kéo dài ba đến năm ngày. Hơn nữa, trong tháng tiếp theo, những ma thú này chắc chắn sẽ nâng cao cảnh giác hơn. Đến lúc đó, có lẽ sẽ không có thợ săn ma nào dám đi vào rừng Dạ Huyết. Nếu vậy thì di tích sơn trang Hạo Nhiên cũng coi như an toàn. Sau này, ta chỉ cần tung ra tin tức di tích sơn trang Hạo Nhiên đã bị khai quật, lúc đó tự nhiên sẽ không có ai đến nơi nguy hiểm này đào mộ nữa!" Quay đầu lại thoáng nhìn qua những động tĩnh đang lớn dần trong rừng, lòng Vân Hi cuối cùng cũng nhẹ nhõm. Tuy thất vọng vì không tìm được mặt dây chuyền hình mặt trăng nhưng đi chuyến này, hắn không phải không có thu hoạch. Cây chiến đao hắn đang cầm trên tay và sừng của Dạ Yểm thú ở trong bao tời đều có thể đổi được một khoản tiền nho nhỏ và bảo vật. Sau chuyến này, ít ra hắn đã giải quyết được vấn đề kinh tế của gia đình. Giờ đây, khi đã có tiền trong tay, việc tiếp theo chính là phải tìm cách hiểu rõ về Võ giả ở thời đại này. Ngay khi Vân Hi đang suy nghĩ về cái được và mất qua chuyến đi này, cách chỗ hắn không xa vang lên những tiếng hét chói tai từ các thợ săn ma trong một đội ngũ. "Trời ơi, cái gì kia?" "Huyết Khiếu Ưng! Huyết Khiếu Ưng! Nhiều Huyết Khiếu Ưng quá!" Bị tiếng thét thu hút, ánh mắt Vân Hi liền nhìn lên trời. Chỉ thấy ở đằng chân trời đột nhiên hiện ra một đám mây màu máu, che khuất cả bầu trời. Nó giống như một dòng sông máu, tỏa ra khí tức hung ác không gì sánh nổi, cuồn cuộn ào tới với khí thế ngất trời. Cùng lúc đó, tiếng ma thú gào thét đang dần cách xa hắn bỗng vang lên lần nữa. Sau khi đám ma thú đuổi mọi người ra khỏi rừng Dạ Huyết, chúng vẫn không ngừng lại mà vẫn đuổi theo ra cả bên ngoài rừng. “Đám ma thú đuổi theo ra tận ngoài rừng luôn hả?” “Tuy những thợ săn ma chúng ta tiến vào rừng Dạ Huyết hơi nhiều, nhưng cũng không đến nổi chúng đuổi giết ra cả khu vực bên ngoài này như vậy chứ!” “Thú vương! Kia là thú vương cấp tám, Ngạc Mộng!” “Huyết Khiếu Ưng Vương cũng xuất hiện rồi kìa! Ma thú cấp bảy như nó, ngay cả cao thủ cấp chín cũng khó mà đánh chết được.” "Chạy mau! Nhanh chạy vào trong thành đi! Chỉ có tường thành cao lớn ở đó mới có thể chặn được công kích của đám ma thú này!" Lúc này, đám Võ giả vừa ra khỏi rừng Dạ Huyết định nghỉ ngơi một lát đều tỏ ra bối rối, chân tay luống cuống. Ai cũng chạy như điên về phía thành Tinh Diệu. Thân thể ma thú vốn mạnh hơn nhân loại. Những ma thú sinh sống ở trong hiểm địa cấp C như rừng Dạ Huyết này chủ yếu từ cấp năm đến cấp bảy, giờ có tới hàng chục nghìn ma thú như thủy triều ào ào xông ra khỏi rừng thế này thì đừng nói chi đến những người tu luyện bình thường, ngay cả cao thủ Tiên thiên mật cảnh có thấy cũng chỉ có nước tháo chạy. “Hống! Hống!” Từng hồi gầm thét từ trong rừng Dạ Huyết vọng ra. Những Võ giả vừa chạy ra khỏi rừng nhanh chóng bị đại quân ma thú nhấn chìm, hoàn toàn không thể chống cự, dù cho đó là những Võ giả cao cấp vốn được hưởng thụ vinh hoa phú quý trong thành cũng không ngoại lệ. Ma thú! Mới là chúa tể thật sự trên Trái Đất này! Lửa giận của chúa tể, không ai có thể chịu đựng nổi! Vân Hi theo sau dòng người, chạy trối chết về phía thành Tinh Diệu. Lúc này đây, hắn mặc sức chạy lấy chạy để, chỉ mong thoát khỏi đám ma thú đó. Một khi bị chúng đuổi kịp, dù hắn có kiếm thuật cao minh, năng lực đến đâu chăng nữa cũng chỉ có cùng kết cục như đám Võ giả kia, trực tiếp bị ma thú cắn nuốt đến cả xương cốt cũng không còn. Nhưng thành Tinh Diệu cách rừng Dạ Huyết chừng tám mươi lăm cây, ngay cả phái đài Dạ Huyết ở gần đây nhất cũng cách đến hai mươi cây. Hai mươi cây cũng không tính là xa lắm, nếu chỉ có đám ma thú kia truy đuổi thì tám chín phần mười các Võ giả đều có thể chạy thoát. Nhưng… Lúc này đây, từ trong rừng lao ra cũng không phải chỉ có mỗi ma thú không mà còn có tới mấy nghìn phi hành thú cấp năm – Huyết Khiếu Ưng. Tốc độ của ngươi có nhanh đến đâu chăng nữa cũng không thể so được với phi hành thú. Hơn một nghìn Võ giả vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết từ rừng Dạ Huyết, chạy chưa được ba cây đã bị những con Huyết Khiếu Ưng to lớn bay xuống quắp đi. Thú triều chính thức ập xuống nhân loại! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: