[Dịch] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều (Đường Triều Tiểu Nhàn Nhân)

Chương 338 : Trùng trùng hợp tác


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Tuy nữ tử này mang mũ có rèm, căn bản không nhìn thấy mặt, nhưng chiều cao đã bán đứng Nguyên Mẫu Đơn rồi. Ở Đường triều, rất khó tìm ra được nữ nhân nào cao hơn Nguyên Mẫu Đơn. Hàn Nghệ vội vàng đứng dậy chào hỏi. Nguyên Mẫu Đơn hơi ngẩng đầu, mặt lạnh lùng, không có nhiệt tình như Phi Tuyết muội tử, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có, là đã đi vào trong tiệm quần áo rồi. Khi lên trên lầu, mũ có rèm đã gỡ xuống, lộ ra khuôn mặt mỹ lệ kia. Cũng không biết là Nguyên Mẫu Đơn biết cách ăn mặc, hay là nàng vốn cao ráo, lớn lên xinh đẹp, nên mặc cái gì cũng đẹp, dù sao thì hôm nay nàng hoàn toàn mặc theo phong cách người Hồ. Nàng không búi tóc, mà chỉ buộc một cái buộc tóc màu sắc rực rỡ, áo khoác dài buông xuống, thân mặc một cái váy người Hồ màu đỏ trắng, đuôi váy đến đầu gối, mang một đôi giày da màu vàng nâu, phỏng chừng cũng không còn đôi giày màu nào khác phù hợp bộ này nữa. Nói chung là dáng người nàng cao cao, tư thái hiên ngang, ít một phần dịu dàng, lại nhiều một phần dũng mãnh, hoàn toàn không giống một Nguyên Mẫu Đơn mặc Hán phục xinh đẹp, lả lướt mà hắn từng thấy trước kia. Bởi vì Nguyên gia của nàng vốn là người Tiên Ti, thế nên Hán phục, Hồ phục gì đều mặc hết. Đường triều chỉ có điểm này là tốt, trừ phi là trường hợp trang trọng, nhất định phải mặc phục sức theo quy định, thì lúc bình thường, đừng nói là mặc Hồ phục, cho dù ngươi mặc đồ Ba Tư cũng không sao cả, chỉ cần ngươi vui vẻ là được. "Mẫu Đơn tỷ." Trịnh Thiện Hành khẽ chắp tay, có vẻ rất tôn trọng nàng. Hàn Nghệ mới vừa bị bơ, cũng không còn tâm tư chào hỏi nữa. Nguyên Mẫu Đơn ngược lại cũng không để ý mấy điều này, hỏi: "Thiện Hành, sao ngươi lại ở đây?" Hàn Nghệ cười nói: "Nơi này chính là cửa hàng của gã đấy." Nguyên Mẫu Đơn nhìn xung quanh, rồi cười nói: "Thiện Hành, chúc mừng ngươi, chỉ qua mấy năm ngắn ngủi, mà đã có thể có được một cửa hàng lớn như vậy rồi." Trịnh Thiện Hành khẽ gật đầu nói: "Hồi trước ít nhiều cũng nhờ Mẫu Đơn tỷ giúp đỡ, nên chuyện buôn bán của ta mới có thể phất lên được." Hàn Nghệ hóng hớt hỏi: "Chẳng lẽ là Mẫu Đơn nương tử mang ngươi theo buôn bán?" Trịnh Thiện Hành gật gật đầu nói: "Cũng có thể nói là vậy." Nguyên Mẫu Đơn tiến tới, nói: "Hiện giờ ta cũng không dạy được ngươi nữa, ngươi muốn học thì hãy theo hắn mà học." Nói rồi ngón tay chỉ về phía Hàn Nghệ. Theo ta học thì theo ta học, nếu không phải Nguyên gia nhà cô trâu chó, thì sớm muộn gì ta cũng cho Nguyên gia nhà cô hít khói. Hàn Nghệ lẩm bẩm. Trịnh Thiện Hành cũng cực kỳ khiêm tốn nói: "Ta cũng đang học tập Hàn tiểu ca." Gã vừa nói như vậy, Hàn Nghệ cũng hơi xấu hổ cười nói: "Nào có, nào có, Mẫu Đơn nương tử lại lấy ta ra đùa rồi, làm sao ta dám so sánh với Nguyên gia các cô, à, có lẽ ngay cả tư cách so sánh cũng không có." Nguyên Mẫu Đơn thản nhiên cười nói: "Ngươi ngàn vạn đừng nói như vậy, tiền ngươi kiếm hai ngày nay, còn nhiều hơn Nguyên gia chúng ta đó." Ta tốn nhiều tinh lực như vậy, mới kiếm được nhiêu đó tiền, ta dễ dàng lằm à. Trước kia lão tử ra ngoài dạo một vòng, cũng đã kiếm được nhiêu đó rồi, sớm biết thế này lúc trước đã không đổi nghề rồi, chỉ cần lừa ba phần sản nghiệp Nguyên gia các cô, là đã đủ ta tiêu xài cả đời. Hàn Nghệ quả thật có buồn bực nói không hết, hắn thật sự cảm thấy tiền này cũng không có bao nhiêu, nói: "Cái này là ai nói vậy?!" Nguyên Mẫu Đơn cười nói: "Cái này còn cần ai nói sao? 50 văn tiền/thước, mà mấy ngày qua, tất cả gian hàng đều đã được thuê hết, nhẩm tính một cái là biết." "Ta chỉ là kiếm trước tiền lời một năm mà thôi, chứ nếu mỗi ngày đều có thu nhập cao như thế, vậy thì các ngươi nói thế nào cũng được, chung quy vẫn không thể so sánh với Nguyên gia của cô được." Hàn Nghệ ngượng ngùng cười, thầm nói, tiền thuê chính là có điểm này không tốt, quá rõ ràng rồi, duỗi tay ra hiệu nói: "Mời Mẫu Đơn nương tử ngồi." "Cảm ơn." Nguyên Mẫu Đơn khẽ mỉm cười rồi ngồi xuống. Hàn Nghệ cũng cảm thấy gần đây mình kiếm được hơi nhiều, phải khiêm tốn một chút, nếu như bị những kẻ trên kia kia ghen tị đỏ mắt, vậy cũng không tốt. Nhưng mà ngẫm lại, bản thân mình xuất sắc như vậy, muốn khiêm tốn quả thật rất khó nha! Bỗng nói sang chuyện khác: "Hôm nay Mẫu Đơn nương tử tới đây, không biết là có việc gì?" Nguyên Mẫu Đơn nói: "Thật ra cũng không có đại sự gì, ta chỉ là muốn đến xem bên trong Nữ Sĩ Các trang hoàng thế nào, còn có một vấn đề muốn hỏi ngươi, đó là khi nào có thể mở cửa?" Hàn Nghệ nói: "Chỉ sợ còn phải cần nửa tháng nữa. Bởi vì lần khai trương này không phải là một cửa hàng, mà là rất nhiều cửa hàng cùng mở cửa. Bất quá ta đã tận lực thương lượng với bọn họ, hi vọng bọn họ có thể mau chóng chuẩn bị tốt, chỉ là rất nhiều người trong bọn họ đều không có khái niệm đúng giờ, ta cũng vì vậy mà cảm thấy đau đầu." Nguyên Mẫu Đơn nói: "Một khi đã như vậy, sao ngươi không trực tiếp định ra một ngày, như vậy bọn họ sẽ có khái niệm đúng giờ rồi." Hàn Nghệ cười khổ một tiếng nói: "Trước lúc đàm phán, ta đã nhiều lần chiếm được thượng phong, nếu chèn ép bọn họ quá tàn nhẫn, thì sẽ chỉ mang tới phản ứng ngược. Cứ cho bọn họ một ít thời gian đi, đến lúc đó ta chắc chắn sẽ cho bọn họ một ngày chuẩn xác. Cô cứ yên tâm, ta tuyệt sẽ không tổn hại lợi ích của mọi người." "Vậy thì không còn gì tốt hơn rồi." Nguyên Mẫu Đơn gật gật đầu. Hàn Nghệ đột nhiên cười nói: "Đúng rồi, vừa rồi ta còn cùng Trịnh công tử nói về cô đó." Nguyên Mẫu Đơn kinh ngạc nói: "Nói cái gì về ta?" Hàn Nghệ cười ha hả nói: "Nói cô đúng là rất biết kiếm tiền, ngồi trong nhà chẳng cần làm gì, mà đã có đống tiền rơi trúng đầu cô rồi, thật sự là khiến người ta ghen tị nha!" Nguyên Mẫu Đơn hoàn toàn nghe không hiểu lời này của Hàn Nghệ là có ý gì, nhưng nàng đã giap tiếp với Hàn Nghệ không ít, biết thằng này thích cố lộng huyền hư, lại còn thích gài người ta, thế là dứt khoát không để ý tới hắn, mà nhìn về phía Trịnh Thiện Hành Trịnh Thiện Hành đường đường là quân tử, tất nhiên sẽ không quanh co lòng vòng, nói thẳng: "Là như vầy, Hàn tiểu ca nói có một loại thực vật có thể dệt ra vải bố tốt hơn, mà ta từng nhìn thấy trong hoa viên nhà tỷ loại thực vật này." Ta nói này Trịnh công tử, ngươi làm như vậy, chúng ta còn bàn hợp tác cái lông à! Hàn Nghệ nghe vậy thì trực tiếp ôm kín mặt. Hai mắt Nguyên Mẫu Đơn xuất hiện nét mừng nhàn nhạt, nhưng mặt không đổi sắc nói: "Chuyện này không thể nào, nếu có loại thực vật đó, sao ta lại không biết." Quá dối trá! Hàn Nghệ biết trong lòng Nguyên Mẫu Đơn chắc chắn là đang vui như Tết. Trịnh Thiện Hành nói: "Nghe Liệt Hổ nói, loại thực vật này được tỷ gọi là bạch tử, nhưng Hàn tiểu ca vẫn chưa thể xác định có phải thứ hắn muốn hay không." "Bạch tử?" Nguyên Mẫu Đơn hơi liếc mắt nhìn Hàn Nghệ, nói: "Hàn Nghệ, mặt ngươi bị sao à?" "Hả?" Hàn Nghệ vội vàng bỏ tay xuống, nói: "Không có gì, ta chỉ là bị sự thành thực của Trịnh công tử làm cảm động." Nguyên Mẫu Đơn mím môi cười, hỏi: "Thiện Hành nói đều là sự thật" Hàn Nghệ bất đắc dĩ gật đầu, nói: "Nếu cô có thể gieo trồng quy mô lớn, thì có bao nhiêu, chúng ta thu bấy nhiêu, nhưng tiền đề là giá cả phải thích hợp." Đôi mắt Nguyên Mẫu Đơn bắt đầu chớp động, lắc lắc đầu nói: "Ta có một cách để chúng ta cùng nhau định giá thứ này." U là trời! Hàn Nghệ một tay chống cằm, khóc không ra tiếng. Trịnh Thiện Hành nhìn trái nhìn phải, hiếu kỳ nói: "Xin thứ cho Trịnh mỗ ngu dốt, các ngươi đang nói cái gì vậy?" Nguyên Mẫu Đơn nói: "Ta cũng muốn nhập cổ phần vào tiệm quần áo này của ngươi." Trịnh Thiện Hành kinh ngạc nói: "Mẫu Đơn tỷ. Ta nhớ là trước kia tỷ không có hứng thú với cửa hàng của ta mà." Nguyên Mẫu Đơn cười nói: "Trước kia ngươi là bán vải, mà vải ta cũng có, dĩ nhiên không có hứng thú, nhưng hiện giờ ngươi bán quần áo, cái này thì lại khác rồi." Nhìn đi, nhìn đi, nàng hiện tại cũng không phải là Mẫu Đơn tỷ của ngươi rồi, mà là một gian thương không hơn không kém, ngươi lại còn thành thực với nàng như vậy, còn không phải là bị nàng hố chết à. Hàn Nghệ nhìn vẻ mặt quẫn bách của Trịnh Thiện Hành, trong lòng vừa tức vừa giận, nhưng hắn cũng biết, tên này không đáng tin cậy, chỉ có thể lên tiếng nói: "Mẫu đơn nương tử, đây chẳng qua là buôn bán nhỏ. Nguyên gia nhà cô kinh doanh nhiều mối như vậy, hà tất phải ôm thêm mối phiền toái này." Nguyên Mẫu Đơn cười nói: "Đây là ta học theo ngươi đấy." Hàn Nghệ vẻ mặt oan uổng nói: "Con người ta chính trực như vậy, làm sao có thể dạy cô mấy thứ này. Những thứ như hăng hái làm việc nghĩa, giúp người làm niềm vui, sao ta lại không thấy cô học." Nguyên Mẫu Đơn nói: "Thế ngươi có nhớ chỉ một câu của ngươi, đã chia 5:5 lợi nhuận với ta không." Hàn Nghệ ngẩn người, biết là nàng đang nói về chuyện chế đường, bèn nói: "Cái đó là ta ra kỹ thuật, hơn nữa còn độc nhất vô nhị. Cô chỉ có thể cùng ta hợp tác, ta lấy của cô 5 thành đã có thể xem là vô cùng nhân từ rồi." Nguyên Mẫu Đơn nói: "Nhưng bạch tử cũng chỉ có nhà ta có, ở Trung Nguyên chỉ sợ cũng không có ai biết trồng bạch tử này hơn nhà ta cả, hơn nữa ta còn có thể gieo trồng nó quy mô lớn. Cứ thế mà tính, ta còn phải bỏ đất, bỏ vào hạt giống, ta thấy hẳn là phải 7 thành mới có thể xem là khá nhân từ nha." Đây là cái gì? Đây là lũng đoạn! Hàn Nghệ giờ một chút phản ứng cũng không có, hắn vốn là muốn chậm rãi dẫn dắt, chậm rãi lừa gạt, nào biết thằng Trịnh Thiện Hành nói ra hết trơn. Trịnh Thiện Hành nói: "Mẫu Đơn tỷ, ta thật sự không biết hành động này của tỷ có dụng ý gì?" Nguyên Mẫu Đơn chi tiết nói: "Nhà ta có dâu, có bông, có đay, nhưng những thứ này dân chúng cũng có, hơn nữa triều đình cũng có, ai cũng có thể dệt vải, lợi nhuận trong đó ít càng thêm ít, dẫn tới nhà ta không muốn làm mấy thứ này nữa, trồng trái cây và rau xanh còn kiếm tiền nhiều hơn mấy thứ này. Nhưng quần áo thì khác, hiện giờ bán quần áo khá ít, cái này cũng giống như mía và đường vậy. Đường tuy làm từ mía, nhưng lợi nhuận cao hơn mía nhiều. Không giấu gì ngươi, kỳ thật ta cũng từng nghĩ đến chuyện buôn bán quần áo, nhưng không có bản lĩnh này, vì vậy mới không làm." Trịnh Thiện Hành cười khổ nói: "Mẫu Đơn tỷ, cửa hàng này của ta đã có 5 thành là của Hàn tiểu ca rồi, ta chỉ có 5 thành thôi." Nguyên Mẫu Đơn nhìn về phía Hàn Nghệ. Hàn Nghệ kích động nói: "Cô nhìn ta làm gì, ta cũng chỉ giữ 5 thành mà thôi." "Các ngươi đều không muốn, vậy thì quên đi." Nguyên Mẫu Đơn khẽ mỉm cười, cực kỳ mê người, nhưng nó không liên quan gì đến vẻ đẹp của nàng cả, mà là một nụ cười mê người rất thương nhân, lại nói: "Chẳng qua ta cho rằng chúng ta hợp tác là tốt nhất, Thiện Hành có tiệm vải, ta có tất cả nguyên liệu ngành dệt, mà Hàn Nghệ ngươi thì có kỹ thuật. Nếu chúng ta mà hợp tác, thì sẽ không cần nhờ vả bất kỳ kẻ nào. Mặt khác, nếu các ngươi không hợp tác với ta, mà lại muốn mua bạch tử từ chỗ ta, vậy thì các ngươi phải tới cầu ta rồi." Trịnh Thiện Hành trong lòng rất không muốn, gã cũng chỉ còn lại có 5 thành thôi. Đúng là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo. Hàn Nghệ hơi chút ảo não nhìn Trịnh Thiện Hành, rồi trầm ngâm nói: "Cô đưa 1000 quan cho ta, ta để lại cho cô 2 thành." Với hắn tiền chỉ là thứ yếu, mấu chốt là phải có quan hệ hợp tác với những gia tộc lớn này, chỉ khi có lợi ích rắc rối phức tạp với nhau, thì đó mới là an toàn nhất. Bởi vì lợi ích trong đó càng lớn, thì sẽ càng nhiều người không muốn hắn xảy ra chuyện gì bất trắc. Hắn biết Trịnh Thiện Hành sẽ không thể nào đồng ý, nên chỉ có thể tự mình bỏ ra. Nhìn toàn cục, hắn vẫn tương đối thích hợp tác với Nguyên Mẫu Đơn. Trịnh Thiện Hành nghe vậy đại kinh thất sắc, ngươi quả thật dám nói nha! Nguyên Mẫu Đơn mỉm cười một tiếng, nói: "Các ngươi mở cửa hàng này, chỉ sợ vẫn chưa tới 300 quan đi." Hàn Nghệ nói: "Cô nói không sai, nhưng tiền này chính là đánh cuộc tương lai. Ta nói thật cho cô biết, đến lúc đó đừng nói là 1000 quan, chỉ sợ 5000 quan cũng không mua được một thành, cô hãy biết đủ đi." "Đây chỉ là ngươi khoác lác mà thôi." Nguyên Mẫu Đơn không hề bị hắn làm dao động, cười hỏi: "Vậy không biết ngươi đã dùng bao tiền để Thiện Hành cho ngươi 5 thành cổ phần." Hàn Nghệ hừ một tiếng nói: "Ta dùng một nửa Phượng Phi Lâu để đánh cuộc 5 thành cổ phần này đấy, hiện giờ giá trị của Phượng Phi Lâu ta, cô cho rằng 1000 quan có thể mua được sao? Chỉ một năm tiền thuê thôi cũng đã nhiều hơn như vậy!" Nguyên Mẫu Đơn không quá tin lời Hàn Nghệ, lại nhìn về phía Trịnh Thiện Hành. Trịnh Thiện Hành gật gật đầu. Nguyên Mẫu Đơn khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát nói: "Ta ra 300 quan, nhưng phải 3 thành cổ phần." Mẹ kiếp! Rõ ràng chính là muốn đè ta một đầu a! Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Điều đó không có khả năng, nói cho cô biết, không có ta, cửa hàng này không chơi nổi đâu, ném bao tiền là lỗ bấy nhiêu." Trịnh Thiện Hành nghe đến mộng bức, hôm nay gã mới biết, hóa ra cửa hàng chưa khai trương của mình đã nổi tiếng như vậy, động một chút là mấy trăm, mấy ngàn quan. Đây đã có thể là toàn bộ thân gia của gã rồi, thầm nghĩ, các ngươi mua bán nhiều như vậy, ta có thể kiếm được bao nhiêu từ chỗ này đây. Trong lòng đã quyết định chủ ý, một thành cũng không thể nhượng ra thêm. Nguyên Mẫu Đơn nói: "Được rồi, 300 quan, 2 thành." Hàn Nghệ gật đầu nói: "Thành giao." Tuy giao dịch này không có bất kỳ quan hệ nào với Trịnh Thiện Hành, nhưng gã vẫn có một loại cảm giác bị người chia cắt.