[Dịch] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều (Đường Triều Tiểu Nhàn Nhân)

Chương 59 : Sao có ta bi thương


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Sau khi từ biệt cùng đám người Tang Mộc, Hùng Đệ lập tức hỏi: "Hàn đại ca, tại sao huynh phải làm như vậy?" Tiểu Dã cũng nghiêng nghiêng đầu, tò mò nhìn Hàn Nghệ. Hàn Nghệ cười một tiếng: "Bởi vì ta muốn giáo huấn tên Vương Bảo kia." Hùng Đệ trợn to hai mắt, lại hơi có chút sợ hãi nói: "Nhưng Hàn đại ca, Vương Bảo đó cũng không phải là kẻ dễ trêu." "Không phải kẻ dễ trêu?" Hàn Nghệ cười cười, hết sức nghiêm túc nói với huynh đệ của mình: "Tiểu béo, kỳ thật ta cũng không là người dễ trêu đâu." Thế rồi cũng không còn nhiều lời, lại nói: "Đi thôi, chúng ta đi mua một ít đồ trước." "Mua gì?" "Vịt quay." "Vịt... vịt quay, ha ha, vậy chúng ta nhanh đi thôi." Vừa nghe đến vịt quay, Hùng Đệ lập tức ném tất cả tò mò ra sau đầu. Ba người lại lần nữa vào Đệ Nhất Lâu, chưởng quầy kia nhìn thấy Hàn Nghệ đến, không nói hai lời, trước tiên hỏi thăm công tử nhà ông ta, đến khi Hàn Nghệ cho biết Thẩm Tiếu đã về rồi, lúc này ông ta mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, sau đó Hàn Nghệ gọi một lúc ba con vịt quay, lại mua một ít lương khô, những thứ này đại bộ phận đều là cho bọn Hùng Đệ, bởi vì trước mắt mà nói, Hàn Nghệ sợ con lừa trọc Cửu Đăng kia có đồng bọn sẽ trả thù Hùng Đệ, cho nên không dám để Hùng Đệ về nhà, chỉ có thể để bọn họ tạm thời đợi ở trong sơn động kia, sau khi trả tiền, hắn cũng không nấn ná trong tiệm, mà dẫn theo Hùng Đệ, Tiểu Dã đến chợ, rồi mua bọn họ một ít đồ dùng hằng ngày. Sau khi mua xong những thứ này, tiền mang theo cũng đã tiêu kha khá rồi, Hàn Nghệ lại làm một chiếc xe đẩy, ba người đầy xe đồ ra khỏi thành. Đến ngoại thành, ba người liền chia tay, Hùng Đệ và Tiểu Dã đẩy xe lặng lẽ đi về phía sơn động kia, Hàn Nghệ cũng đi về nhà. Theo thời gian trôi qua, đám người Dương nhị thẩm đã thoát khỏi bóng ma của Thiên Tế Tự, Mai Thôn lại trở nên an lành, yên tĩnh. Khi Hàn Nghệ về đến Mai Thôn, màn đêm đã kéo xuống, không ít gia đình đã tắt đèn rồi, mặc dù đây vẫn chỉ là vừa mới vào đêm, nhưng hiện giờ là mùa thu hoạch quan trọng nhất trong năm, bọn họ cần phải đảm bảo bản thân có đầy đủ tinh lực để chào đón ngày mai. Nhưng nhà Hàn Nghệ thì vẫn còn sáng ánh nến, dù sao thu hoạch vụ mùa hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ gì với nhà hắn, có thể nói một tia sét kia không chỉ mang đi Hàn Đại Sơn, cũng đem cả vụ thu hoạch đi luôn rồi. Thời đại này không có TV, không có máy tính, cũng không biết cô vợ kia đang làm gì. Trong lòng Hàn Nghệ nổi lên một tia tò mò, nhưng cũng không dám rình trộm qua khe cửa, dù sao lần trước đã trực tiếp bị đá bay rồi, đi đến trước cửa gõ cửa. "Ai?" Bên trong truyền đến giọng nói của Tiêu Vân. "Ta." Nghe được tiếng bước chân đi nhanh tới, "két" một tiếng, cửa mở ra, chỉ thấy Tiêu Vân đứng ở trước cửa, thoáng chút ngạc nhiên vui mừng nói: "Sao ngươi đã về rồi." Bởi vì hôm qua Hàn Nghệ nói là phải ra ngoài mấy ngày, nhưng chỉ đi có một ngày đã quay về rồi, khó tránh khỏi lòng nảy sinh ngạc nhiên. "Nhớ cô đó!" Hàn Nghệ khinh khỉnh, đi vào trong. Tiêu Vân đầu tiên là sửng sốt, sau đó thầm nói: "Nói dối như vậy, coi ta là trẻ con lên ba à, thật là, đến lừa người cũng không biết lừa." Giọng của nàng tuy nhỏ, nhưng Hàn Nghệ vẫn nghe được rõ ràng, thầm nghĩ, "Ta sống đến lớn như vậy rồi, vẫn là lần đầu nghe có người khen ta như vậy, nhưng ta lừa cô hồi nào, ta đây rõ ràng chỉ là đang nói mát", cũng không biện giải với nàng, ném tay nải trên vai xuống giường, vịt quay trong tay thì để trên cái bàn thấp, sau đó liền nằm trên giường, phát ra một tiếng kêu thoải mái, đúng là ổ vàng, ổ bạc, cũng không bằng ổ chó nhà mình a. Tiêu Vân đóng cửa lại rồi đi tới, thuận miệng hỏi: "Ngươi đã ăn tối chưa?" Hàn Nghệ liếc mắt nhìn nàng một cái, cười nói: "Về sau có lẽ cô không nên hỏi ta câu hỏi này nữa, câu này khiến ta rất khó xử, bởi vì bất luận ta trả lời thế nào, cô cũng sẽ tổn thương, đến lúc đó lại trách ta." Tiêu Vân mặt tối sầm lại, ngồi ở bên cạnh giường, khẽ hừ một tiếng, tỏ vẻ bản cô nương rất tức giận. Hàn Nghệ nói: "Thấy chưa, ta đã nói câu hỏi này bất luận ta trả lời thế nào, cô cũng sẽ tức giận." Tiêu Vân ủy khuất nói: "Ta không biết làm cơm canh, ngươi lại cứ luôn lải nhải trên miệng, thiệt thòi ngươi vẫn là một nam nhân." Hàn Nghệ lộ ra một vẻ mặt còn ủy khuất hơn nàng, nói: "Hình như là tự cô nhắc đến đấy, cô biết rõ cô không biết làm cơm canh, cô còn lần nào cũng hỏi ta đã ăn cơm chưa, ta thật không biết nên trả lời thế nào." Tiêu Vân trợn mắt liếc tên này một cái, không có cách nào, thời đại này, thê tử không biết làm cơm, quả thực nên bị người ta khinh bỉ, khóe mắt đột nhiên phát hiện gói lá sen trên bàn, ngạc nhiên nói: "Đây là cái gì?" "Vịt quay." "Vịt quay?" Tiêu Vân ánh mắt sáng ngời, nói: "Là đặc biệt mang cho ta sao?" "Đương nhiên... không phải." Hàn Nghệ gối đầu lên hai tay, nhắm hai mắt nói: "Buổi chiều ta cùng lão đại của ta đến Đệ Nhất Lâu ăn cơm, đúng lúc Đệ Nhất Lâu làm hoạt động ưu đãi, nói cái gì mà mua một tặng một, ta ăn không hết hai con cho nên đem về." "Mua một tặng một, đâu ra chuyện tốt như vậy." Tất nhiên Tiêu Vân không tin, vui vẻ mở gói lá sen ra, nhìn thấy vịt quay vàng ươm không khỏi nuốt nước miếng, nàng không nhớ rõ đã bao lâu rồi không ăn thịt, liền xé một cái chân vịt ra ăn, vừa ăn vừa nói: "Vịt quay này đúng là không tệ, nhất định rất đắt tiền phải không." Hàn Nghệ ừ một tiếng, hời hợt nói: "Chỉ cái chân mà cô cầm kia đã đáng một xâu tiền." "Cho dù là một trăm quan tiền, không phải cũng là đồ cho người ăn sao, ngươi đã dám mua, ta còn không dám ăn sao." Hàn Nghệ vốn muốn dọa Tiêu Vân một chút, đâu biết bà nương này lại ăn một cách thản nhiên, liếc xéo, chậc chậc vài tiếng: "Nhìn cô như vậy, quả thật chính là một obasan (bà thím trong tiếng Nhật)." Tiêu Vân hỏi: "Cái gì là obasan?" Hàn Nghệ nói: "Chính là từ để chỉ nữ nhân có tướng ăn khó coi." Tiêu Vân sau khi nghe xong, vẻ mặt lập tức thản nhiên nói: "Khó coi thì khó coi, dù sao bất luận ta làm gì ngươi cũng không vừa mắt." Dáng ăn trông có vẻ càng ngon miệng hơn. Xem ra nữ nhân này hoàn toàn cam chịu rồi, Hàn Nghệ hừ nói: "Cái gì mà ta đều không vừa mắt, vấn đề là cô đã làm cái gì đủ để người ta thuận mắt chưa, cô nói thử xem." Tiêu Vân ngước mắt lên, nói: "Ta biết thi từ ca phú, biết cầm kỳ thư họa, chỉ là ngươi không biết thưởng thức thôi." "Thi từ ca phú?" Hàn Nghệ cười, nói: "Lẽ nào cô đã quên 'Cày đồng đang buổi ban trưa' rồi sao? Nói thi từ ca phú trước mặt ta, thật không biết tự tin của cô ở đâu ra." "Ta không tin đó là ngươi làm, nhất định là ngươi nghe trộm ở đâu đó." Tiêu Vân nói: "Có bản lĩnh ngươi lại làm một bài." Lúc nói chuyện, đầu lông mày nhướng lên, mang theo hàm ý khiêu khích. "Làm thì làm, chuyện có gì lớn." Hàn Nghệ liếc mắt qua cửa sổ, nhìn vầng trăng sáng treo trên bầu trời đêm, cất giọng nói: "Đầu giường ánh trăng rọi . . ." Đọc đến đây, hắn đột nhiên thầm nghĩ, ta biết kiếm tiền, biết làm cơm, biết may quần áo, biết làm ảo thuật, biết cách đấu thuật, nếu như còn biết viết thiên cổ tuyệt cú.... cô gái ngốc này nhất định sẽ yêu ta đến không có thuốc chữa, không được, ta không thể khiến mình xuất sắc như vậy được, ôi, nhưng mà đây cũng đúng là chuyện khó a, nhất thời u sầu vạn phần, bật thốt lên: "Sao có ta bi thương Bi thương gửi trăng sáng Còn chiếu rọi trên giường." (main chế lại bài Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch) (Bản gốc Tĩnh Dạ Tứ: Đầu giường ánh trăng rọi, Mặt đất như phủ sương. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương.) Đầu giường ánh trăng rọi, sao có ta bi thương? Tiêu Vân đọc thầm một lượt, đột nhiên phì cười, suýt chút nữa đã bị sặc, tranh thủ uống ngụm nước, nhưng vẫn không nhịn được, bật cười khanh khách. Hàn Nghệ cũng cười nói: "Thấy chưa, đã bị thiên cổ tuyệt cú của ta làm khiếp sợ đến mức cười rồi." Tiêu Vân ra sức gật đầu, tiếng cười cũng càng lớn hơn, bò luôn ra đất mà cười, đến lời cũng nói không ra, qua một lúc lâu, nàng mới có thể ngừng cười, nói rất chân thành: "Ta tin bài thơ này nhất định là ngươi viết." Nói xong nàng lại cười khanh khách mấy tiếng. Hàn Nghệ nói: "Đúng thế, cuối cùng cô đã giác ngộ rồi." Tiêu Vân mấp máy môi, cố gắng để mình không cười ra tiếng, nói cũng không dám nói, khẩn trương lấy chân vịt che miệng mình. Hàn Nghệ đã nhìn ra, trong lòng đâu thể không biết nàng đang nghĩ gì, cũng không nói thêm nữa, tùy ý nhìn xung quanh, đột nhiên phát hiện trên bàn thấp này có một cái giỏ trúc, trong giỏ trúc lại là kim chỉ và vải, không khỏi hít một hơi thật mạnh: "Cô... cô lại đang tự mình hại mình à!" "Tự mình hại mình?" Tiêu Vân kinh ngạc nói: "Cái gì mà tự mình hại mình?" "Thì là làm y phục đó!" Hàn Nghệ chỉ vào cái giỏ trúc kia nói. Tiêu Vân trước là sửng sốt, sau đó hiểu ra, 'Xì' một tiếng: "Ngươi mới tự mình hại mình, chớ có xem thường người khác, không phải là làm y phục sao, ta rất nhanh sẽ thành thạo thôi." "Nhưng ta nghĩ ngón tay cô sẽ bị phế còn nhanh hơn." Hàn Nghệ vừa thấy đã sợ hãi trong lòng, lại thấy y phục này hình như là đồ của nam, bất giác nỗi sợ hãi dâng trào: "Cô... cô làm y phục này cho ai?" "Tất nhiên là làm cho ngươi." Tiêu Vân nói xong lại có vẻ hơi ngượng ngập, nói: "Nhưng ngươi cũng không cần cảm kích ta, đây đều là việc ta nên làm." "Cảm kích cô?" Hàn Nghệ phì một tiếng, cười ra tiếng: "Xin hỏi cô đây là đang trêu ta sao? Đừng đùa nữa, ta còn phải ra ngoài gặp người, vốn dĩ trông ta đã bình thường rồi, nếu cô còn làm bộ y phục cho ta mặc, chỉ sợ ta ra cửa là sẽ bị đánh luôn, cho ta một con đường sống có được không." Tiêu Vân giận nói: "Chẳng lẽ mặc y phục ta làm thì không thể ra ngoài gặp người sao? Dương nhị thúc không phải đều mặc y phục Dương nhị thẩm làm sao, chỉ có ngươi là khác người." Giọng điệu gấp gáp. Hàn Nghệ trợn trắng mắt nói: "Không phải ta khác người, thật ra con người ta rất ôn hòa, là vì cô tương đối đặc biệt, cô làm hay không ta sẽ không quản, nhưng chắc chắn ta sẽ không mặc." Tiêu Vân liếc mắt nhìn Hàn Nghệ nói: "Ngươi nhất định phải mặc." "Ta nhất định sẽ không mặc." "Không không không, ngươi nhất định sẽ mặc." "No no no no, ta nhất quyết sẽ không mặc." "Không tin chúng ta hãy đợi đấy." "Đợi thì đợi..." Nói đến đây, Hàn Nghệ đột nhiên dừng lại, nói: "Cô sẽ không dùng vũ lực đó chứ?" Tiêu Vân hừ nhẹ nói: "Tiêu Vân ta tri thư đạt lễ, sao lại thô bạo như vậy." Cô biết xấu hổ một chút được không? Hàn Nghệ nói: "Vậy tối nay ta ngủ giường lớn." "Ngươi thử mà xem." Tiêu Vân trừng mắt. "Thế cùng nhau ngủ?" Tiêu Vân cầm cái kéo từ trong giỏ trúc lên. Ài, phụ nữ đúng là phụ nữ, vĩnh viễn đều là nói một đằng, làm một nẻo.