[Dịch] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều (Đường Triều Tiểu Nhàn Nhân)

Chương 61 : Buông cần


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Tiệm vải nhà họ Vương. Một người thanh niên nhìn đông ngó tây rồi vào tiệm vải nhà họ Vương. Tiểu nhị trông cửa lên đón tiếp: "Khách quan muốn mua loại vải gì?" Người thanh niên đáp: "Ta tìm người." "Ngươi tìm ai?" "Công tử nhà ngươi." "Công tử nhà ta? Ngươi là ai?" "Ta là Hàn Nghệ, bạn của công tử nhà ngươi." Người thanh niên này chính là Hàn Nghệ. "Người tìm công tử nhà ta có việc gì?" "Việc tốt." Tiểu nhị mắt sáng lên nói: "Việc tốt gì thế?" Hàn Nghệ ngoắc ngoắc ngón tay. Tiểu nhị vội đưa tai về phía Hàn Nghệ Hàn Nghệ nhỏ giọng nói: "Không thể nói." Tiểu nhị biết mình bị trêu, trừng mắt lên nói: "Ngươi đùa bỡn ta." Hàn Nghệ khẽ hừ nói: "Đùa ngươi thì sao?" "Ngươi" "Ngươi động vào ta thử xem." Hàn Nghệ nhìn tiểu nhị từ đầu đến chân rồi nói: "Ngươi là kẻ dưới hỏi nhiều thế làm gì, có hiểu thế nào là phép tắc không?" Tiểu nhị thấy Hàn Nghệ ngang tàng như vậy, lại nghĩ tới Hàn Nghệ nói là bạn của Vương Bảo, đương nhiên không dám đắc tội, lập tức cười và nói: "Xin lỗi, xin lỗi, chúng ta sẽ đi thông báo với công tử ngay đây." Hàn Nghệ nói: "Còn không mau đi." Tiểu nhị vội vàng chạy về phía sau. Một tiểu nhị khác vội rót trà mời Hàn Nghệ. Tiểu tử, dọa chết các ngươi. Hàn Nghệ cười thầm. Một lát sau, thấy một tên mập đi từ đằng sau đi ra. "Hàn Nghệ bái kiến Vương công tử." Hàn Nghệ vội đứng dậy hành lễ. Hai tên tiểu nhị thấy vậy, cười hắc hắc, cái vẻ ngang tàng của ngươi lúc nãy đâu rồi! Vương Bảo ừ một tiếng: "Sao ngươi lại đến đây?" Hàn Nghệ liếc mắt nhìn quanh. Chẳng lẽ tiểu tử này đúng là có việc tốt, Vương Bảo hiếu kỳ, trong lòng có chút chờ mong: "Các ngươi lui xuống trước đi." "Vâng." Hai tên tiểu nhị lập tức đi ra ngoài. Hàn Nghệ lập tức đến bên cạnh Vương Bảo, thấp giọng nói: "Vương công tử, trên người ta có đồ tốt, muốn xem có thể bán được bao nhiêu?" Vương Bảo hưng phấn: "Cái gì tốt?" Hàn Nghệ đưa mắt nhìn quanh, thấy không có người mới rút một vật từ ống tay áo ra. Vương Bảo chỉ thấy kim quang lóe lên, kinh hô: "Vàng." "Nhỏ giọng chút! Nhỏ giọng chút!" Hàn Nghệ có chút căng thẳng. Vương Bảo nhìn quanh rồi nói: "Đưa ta xem." Hàn Nghệ đưa thỏi vàng cho Vương Bảo. Vương Bảo cầm lấy, nhìn ngắm một lúc, có lẽ nặng khoảng hai lượng, gã đưa lên miệng cắn thử rồi nói: "Là vàng thật." Trong lòng thầm nghĩ: "Tiểu tử này rốt cuộc gặp vị quý nhân nào, mỗi ngày một khác, lần trước mang thỏi bạc đến, lần này mang thỏi vàng đến." Hàn Nghệ nói: "Ta đâu dám mang đồ giả đến lừa công tử." Vương Bảo vừa xem vừa nói: "Là đồ tốt, ngươi lấy đâu ra vậy?" Hàn Nghệ cười cười, biểu lộ là "Ngài hiểu mà". Hào quang lóe lên. Chỉ thấy trong tay Vương Bảo xuất hiện một chuỗi tiền đồng đưa cho Hàn Nghệ, nét mặt biểu lộ là đã đẩy giá trị lên gấp trăm lần rồi. Mẹ kiếp, ngươi cũng quá hẹp hòi quá rồi đấy, nói rồi Hàn Nghệ trả lại tiền đồng cho Vương Bảo nói: "Không phải trộm, cũng không phải cướp, không biết công tử ra giá bao nhiêu?" Tên tiểu tử này lòng tham không đáy, một chuỗi tiền đồng còn chê ít. Vương Bảo cực kỳ khó chịu, ho một tiếng, đưa thỏi vàng cho Hàn Nghệ, rồi đưa năm ngón tay ra và nói: "Chỉ cái giá này." "Năm mươi quan?" Hàn Nghệ vui vẻ nói: "Được, được." "Năm mươi quan?" Vương Bảo tức giận nói: "Năm mươi quan, ta bán luôn cho ngươi." Hàn Nghệ a một tiếng: "Vậy Vương công tử nói bao nhiêu tiền?" "Năm quan." Vương Bảo nói. Mẹ kiếp, ngươi coi ta là thằng ngốc à! Hàn Nghệ nói: "Như vậy ít quá." Vương Bảo hừ nói: "Thỏi vàng này không có tác dụng gì, ngươi cầm đi mua đồ cũng chẳng ai lấy, nể tình chúng ta quen biết ta mới đưa ra giá này." Thật sự không quen không lọt hố a, Hàn Nghệ lắc đầu: "Như vậy ít quá, thêm chút đi." "Giá đó thôi, không được thì thôi." Vương Bảo vừa nói vừa xua tay. Hù ta à, lúc lão tử dọa người thì ngươi đã chết hơn một nghìn năm rồi. Hàn Nghệ nói: "Làm phiền rồi, cáo từ." Nói rồi chuẩn bị rời đi. "Đợi chút." Vương Bảo cho rằng Hàn Nghệ là một tên tiểu tử nghèo, làm gì đã nhìn thấy vàng, càng không biết giá của nó, cho hắn ra năm quan, nghĩ rằng Hàn Nghệ sẽ mừng phát điên lên, ai ngờ tên tiểu tử này ác như vậy, nói đi là đi, liền vội vàng gọi lại. Hàn Nghệ nói: "Vương công tử còn có việc gì sao?" Vương Bảo cười nói: "Không vội, không vội, dù sao ngươi cũng đến rồi, vội đi làm gì, không giấu gì ngươi, ta chỉ có thể đưa ra giá trong vòng năm quan, nhiều hơn phải có cha ta làm chủ, ngươi hãy đợi chút, ta đi gọi cha ta, thế nào?" Hàn Nghệ gật đầu nói: "Được." Một lúc lâu, Vương Bảo mới quay lại tiệm, đi bên cạnh gã là một tên béo nữa. Hàn Nghệ nhìn thấy tên béo này, thiếu chút thì bật cười, đây chẳng phải Vương Bảo của hai mươi năm nữa sao, vóc người to béo, ngũ quan thì nhỏ, đúng là một khuôn đúc ra. Hàn Nghệ đã sống hai kiếp, chưa từng thấy di truyền nào giống như hai cha con này, ai gặp trên đường cũng biết đây là cha của Vương Bảo. Tên béo này chính là cha của Vương Bảo, Vương Đại Kim Cha tên Kim, con tên Bảo, vừa Kim vừa Bảo, muốn không phát tài cũng khó. Kỳ thực gã Vương Đại Kim này vốn dĩ không gọi là Vương Đại Kim, mà gọi là Vương Đại Điền, sau này mới đổi tên thành Vương Đại Kim. Cho nên đặt tên không nhất thiết phải nho nhã, chủ yếu vẫn là nhìn xem bản thân thiếu gì hoặc cần gì. Bất quá tên Vương Đại Kim này cũng là kẻ không ra gì, Vương gia trước đây chỉ là một tiểu địa chủ, là hắn cho vay nặng lãi mới phát tài được. Nhưng sự phát tài của hắn xây dựng trên sự thống khổ của rất nhiều người khác, đã vậy lại còn là một tên sắc quỷ, thê thiếp thành đàn đã đành, đại hộ nhân gia đều vậy, vấn đề ở chỗ tiểu thiếp của ông ta đều giá rất rẻ, đều là lợi tức đổi lại, có một vài tiểu thiếp còn do Vương Bảo kiếm về cho ông ta. Vương Bảo mới từng ấy tuổi đã bại hoại, đều là học Vương Đại Kim, đúng là thượng bất chính hạ tất loạn. "Hàn Nghệ bái kiến Vương Thúc" "Ngươi là Hàn Nghệ?" Vương Đại Kim cười rất hiền từ: "Tiểu Bảo hay nhắc tới ngươi trước mặt ta, ngồi đi." Tiểu Bảo? Phiền ngươi đừng sỉ nhục Vi tước gia (Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Ký) của ta được không, Hàn Nghệ ngồi trên ghế, Vương Đại Kim nói tiếp: "Hàn điệt nhi, nghe tiểu Bảo nói cháu có một thỏi vàng?" Hàn Nghệ gật đầu: "Vâng" "Có thể đưa cho ta xem không?" Vương Đại Kim lộ vẻ y hệt như mang kẹo que ra mê hoặc tiểu muội muội? "Vâng." Hàn Nghệ đưa thỏi vàng lên. Vương Đại Kim cầm thỏi vàng ngắm nghía, nói: "Thỏi vàng này chất lượng không tồi, tiểu Bảo trả năm quan tiền đúng là ít quá." Hàn Nghệ và Vương Bảo sững sờ. Hàn Nghệ nói: "Vậy không biết Vương thúc có thể trả được bao nhiêu?" Vương Đại Kim lắc đầu: "Ta làm buôn bán nhỏ, tiền trong tay ta xoay vòng phải nhanh, thỏi vàng này trong tay ta rất khó giải quyết, bởi vì những người đến chỗ ta rất ít người dùng đến vàng, thật xin lỗi, ta lực bất tòng tâm." Nói xong ông ta trả lại thỏi vàng cho Hàn Nghệ. Hàn Nghệ nhận thỏi vàng nói: "Không sao, cái này cháu hiểu." "Cháu hiểu thì tốt." Vương Đại Kim cười nói: "Cháu đi chỗ khác thử xem, nếu gặp được đại hộ nhân gia sắp cưới nào muốn, thì coi như gặp may, vì lấy vợ phải dùng đến vàng." Hàn Nghệ gật đầu cười nói: "Đa tạ Vương thúc nhắc nhở, vậy cháu xin cáo từ." "Ở đây dùng cơm trưa đã." "Đa tạ Vương thúc, cháu còn có việc." "Vậy ta không giữ cháu nữa." "Cáo từ." "Tiểu Bảo, con tiễn Hàn Nghệ đi." "Vâng." Vương Bảo tượng trưng bước hai bước, tiễn ra cửa. Gã là con cháu gia tộc giàu có sao phải tiễn một tên tiểu tử nông gia, vừa ra xong lại quay vào vội hỏi: "Cha, Sao lại để hắn đi rồi? Chúng ta bây giờ đang rất cần vàng mà." Vương Đại Kim uống một ngụm trà, cười nham hiểm: "Tiểu Bảo, con hấp tấp quá, mới có hai lượng vàng, có tác dụng gì lớn, Dương gia đâu cần vài lượng vàng này." Vương Bảo nói: "Vậy ý của cha là?" Vương Đại Kim nói: "Tên tiểu tử này là con nhà nông dân, hắn có trồng ruộng một đời cũng không kiếm được hai lượng vàng, cho nên thỏi vàng đó nhất định do người khác cho hắn. Ta phỏng đoán có người mượn tay hắn bán vàng trái phép, hay là nó lấy trộm ở đâu đó, dù sao đi nữa, người đứng sau hắn mới thực sự là chính chủ. Cho nên chúng ta phải tìm ra người đứng sau hắn." Vương Bảo nói: "Cái này con biết, nhưng con hỏi mấy lần rồi mà tiểu tử đó không nói." Vương Đại Kim cười nói: "Hắn không nói, đơn giản là muốn tiền, hơn nữa chúng ta nếu như mua từ tay hắn, tiểu tử đó nhất định sẽ tăng giá, hừ. Tiền của Vương Đại Kim ta không phải dễ kiếm, không nhẽ chúng ta không thể tự mình đi tìm sao!" Vương Bảo lắc lư vài cái, liền vui vẻ nói: "Bây giờ con cử người đi theo hắn." Vương Đại Kim vui vẻ gật đầu. Tối hôm đó. "Lão gia, đại công tử, chúng tôi tra được rồi." "Ồ, mau nói." "Chúng tôi theo dõi tiểu tử đó một ngày, đến gần tối, tên tiểu tử đó đi vào một khách sạn tên là Tứ Phương bên cạnh kênh đào. Sau đó chúng tôi vào hỏi mới biết gần đây khách sạn này có một vị thương khách Phù Tang, nghe nói vị thương khách Phù Tang kia rất hào phóng." "Thương khách Phù Tang?" Vương Đại Kim gật gật đầu: "Cái này không có gì lạ, thương khách Phù Tang thường đem kim ngân tới đại Đường mua sắm hàng hóa về." Vương Bảo nói: "Cha, chúng ta làm sao bây giờ?" Vương Đại Kim trầm ngâm một lúc, cười nói: "Đương nhiên là đi tìm vị thương khách Phù Tang này mua vàng. Đây là cơ hội tốt để chúng ta nịnh bợ Dương gia, quyết không thể bỏ qua."