[Dịch] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều (Đường Triều Tiểu Nhàn Nhân)

Chương 63 : Kiểm vàng


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Sau khi ước định thời gian và địa điểm, Vương Đại Kim liền mang theo Vương Bảo cáo từ, đồng thời, Thẩm Tiếu cũng cùng Hàn Nghệ cáo từ. "Cha, một lần mượn nhiều tiền thế, con thấy hơi bất an." Trên đường về, Vương Bảo có vẻ lo âu. Vương Đại Kim liếc nhìn nhi tử, có câu hiểu con không ai bằng cha, ông ta hiểu rất rõ vì chính ông ta cũng từng là một người con. Ông ta cẩn thận, chặt chẽ, coi trọng đồng tiền, tiêu một đồng cũng tiếc. Tuy rằng ông ta keo kiệt nhưng Vương Bảo dường như còn hơn thế, một lần xuất ra nhiều tiền như vậy, không khỏi khiến Vương Bảo cảm thấy sợ hãi trong lòng, ông ta an ủi con: "Con không cần sợ hãi, chúng ta đang ở Đại Đường, chúng ta không đi ức hiếp bọn họ là may rồi, bọn họ còn dám động tay chân gì sao. Đến lúc đó, chúng ta mang nhiều người đi, một tay giao tiền một tay giao vàng, không có vấn đề gì đâu." Vương Bảo ngẫm lại cũng đúng, cường long không áp được địa đầu xà, huống chi chỉ là một nước Phù Tang nho nhỏ, còn không thể coi là xà được, tối đa cũng chỉ như là một con sâu nhỏ mà thôi. Y là một người ngoại lai, sẽ không dám lỗ mãng, thì ta phải sợ gì chứ, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì, gã bảo: "Nhưng phụ thân à, nhà chúng ta hình như không có nhiều tiền như vậy." Họ chỉ là thứ tộc nho nhỏ, trong nhà tài sản lại đa dạng, vải vóc, đất vườn, lương thự, đó đều là tài sản. Gom góp vào có lẽ đủ 1000 quan, nhưng tiền mặt thì không có nhiều như vậy. Vương Đại Kim cau mày nói: "Ta biết, ta cũng đang nghĩ cách." Vương Bảo hỏi: "Hay là chúng ta trực tiếp đi gọi Dương gia đến mua?" Vương Đại Kim lắc đầu nói: "Cái này không thể được, Dương gia mua mỗi lượng vàng giá 11 quan tiền, mà bên kia người Phù Tang bán mỗi lượng chỉ 9 quan tiền. Mỗi lần qua tay, chúng lời 2 quan tiền. Trên đời còn có giao dịch lời hơn sao. Hơn nữa, nhất định phải nhanh, nếu để cho Dương gia biết, thì Dương gia nhất định sẽ trực tiếp mua của người Phù Tang." Vương Bảo nói: "Nhưng chúng ta không có nhiều tiền như vậy, nếu không thì mua ít đi một chút." "Vậy cũng không được." Vương Đại Kim lắc đầu nói: "Tuy rằng ta không rõ nguyên nhân, nhưng Dương gia rõ ràng rất cần vàng. Việc này đối với chúng ta mà nói là một cơ hội vô cùng tốt. Kẻ nào có thể đưa ra vàng nhiều nhất, thì ân tình này Dương gia nhất định sẽ nhớ kỹ, đến lúc đó nói không chừng con còn có thể đi theo Dương nhị công tử lăn lộn. Có Dương gia giúp, chúng ta càng không cần sợ hãi. Hiện tại, đối thủ lớn nhất của chúng ta chính là Thẩm gia, chúng ta mặc dù không có nhiều tiền, nhưng Thẩm gia khẳng định có, bọn họ kinh doanh tửu lầu, nói không chừng có thể mua luôn cả phần này của chúng ta. Đến lúc đó, tiền lời thành ra cho gã, ân tình thì không kiếm được, về sau con nhìn thấy tên phá gia chi tử kia còn phải cúi đầu." Vương Bảo vừa nghe, đã thấy không thể chấp nhận được, thua ai chứ cũng không thể thua Thẩm Tiếu. Nếu không, những ngày sau còn lăn lộn thế nào được, nhưng làm số tiền này không biết làm sao kiếm được, bèn nói: "Nhưng chúng ta lấy tiền từ đâu ra đây?" Vương Đại Kim nói: "Phố Trì Liễu." "Cha nói là mượn từ chỗ đám người Uông di, Trì di sao?" Vương Bảo nói. Vương Đại Kim gật gật đầu nói: "Đúng vậy, ở Dương Châu này, người có thể cho chúng ta mượn tiền không nhiều lắm. Chúng ta cũng lui tới buôn bán không ít lần với đám người Uông bà tử.. Chỗ mấy mụ ấy khẳng định có không ít tiền, hơn nữa chúng ta đã bán nhiều cô nương cho mụ ta nên mụ ta không thể không giúp chúng ta được." Vương Bảo tuy di truyền từ Vương Đại Kim bản tính yêu tiền như tính mạng, đê tiện vô sỉ, hạ lưu ti tiện, nhưng dù sao còn tuổi nhỏ nên không can đảm bằng Vương Đại Kim. Nói đến, Vương Đại Kim trước kia cũng là một tiểu địa chủ bình thường, gặp may mắn nên vài năm nay phất lên, nếu không có sự can đảm thì ông ta làm sao thành công được. Nhưng phải biết rằng hắn xuất thân từ nghề cho vay nặng lãi, đây cũng là đặc thù của hắn. Vương Đại Kim hoàn toàn không sợ đám người Tang Mộc, hắn là địa đầu xà ở Dương Châu, đối phương chỉ là người Phù Tang mà thôi. Hắn hoàn toàn không nghĩ ra được lý do gì để sợ cả. Đối diện hai trăm quan tiền lãi ròng này, hơn nữa còn có một cơ hội tuyệt hảo để nịnh bợ Dương gia, ông ta làm sao có thể bỏ qua. . . . . . . Buổi sáng hôm ấy, cha con Vương Đại Kim mang theo hơn 20 người, vội vàng đánh xe ngựa chở hai hòm gỗ lớn tới khách sạn Tứ Phương. Tá Vu và Đông Hạo sớm nghênh đón ở cửa, đôi bên cùng hàn huyên một hồi. Đi vào trong khách sạn, Đông Hạo nói: "Các hạ, tiền của ngài rất quan trọng, đợi đến lúc Thẩm công tử đến, lên lầu hai cũng không tiện, hơn nữa nhiều người phức tạp, vàng của chúng ta quý giá vô cùng, Tang Mộc tiên sinh đã thuê hai căn phòng dưới lầu, ngài xem như vậy được không, nhị vị đi lên cùng đại ca của ta kiểm tra vàng, chúng ta cùng thủ hạ của các vị ở dưới kiểm tra tiền đồng." Bởi vì 900 quan tiền đó trọng tải lớn, trên này cầu thang gỗ hẹp mong manh, chưa chắc đã chịu đựng được, cho dù là chịu đựng được, đợi Thẩm Tiếu đến đây, phòng ở bên trên cũng chưa chắc đã đặt xuống được. Kỳ thật Đông Hạo nói vậy cũng coi như là khách khí rồi, thật ra cũng chỉ có thể làm như vậy thôi. Vương Đại Kim cũng tán thành, ông ta cũng không muốn quá nhiều người nhìn thấy vàng, liền gật đầu nói: "Được, cứ làm như ngươi nói đi." Thế là hắn lệnh cho mấy trợ thủ đắc lực của mình đi theo Đông Hạo và Tá Vụ mang tiền đồng vào trong một căn phòng để kiểm tra. Trong khi đó, ông ta và Vương Bảo thì đi lên lầu hai. Gặp được Tang Mộc tiên sinh, tất nhiên là không tránh được hàn huyên một lúc. "Đúng rồi, tại sao Thẩm công tử không đi cùng các ngài?" Sau một hồi nói chuyện, Tang Mộc tiên sinh hỏi. Vương Bảo lẩm bẩm: "Gã ấy không đến trễ mới là chuyện lạ." Vương Đại Kim trừng mắt nhìn thằng con rồi quay sang nói với Tang Mộc tiên sinh: "Không biết tiên sinh định đợi Thẩm công tử đến đây rồi tính, hay là chúng ta tính trước." Tang Mộc cười nói: "Tất cả tính cùng một lúc thì rất phiền toái. Nếu các hạ tới rồi, vậy chúng ta giao dịch trước đi, các vị chờ một chút." Nói xong, y liền đi vào trong phòng ngủ, chỉ chốc lát sau, y mang một rương gỗ nhỏ nặng trịch đi ra, miệng nói: "Khiến hai vị đợi lâu, cái rương này rất quý giá, nên không dám để tôi tớ chạm vào." "Nên thế, nên thế." Vương Đại Kim liên tục gật đầu. Tang Mộc mang rương gỗ nhỏ đặt ở trên chiếc bàn vuông được phủ bởi tấm tơ lụa quý báu, cười nói: "Đây là 100 lượng vàng, mời hai vị kiểm tra." "Đa tạ, đa tạ!" Tang Mộc trở lại giường ngồi. Vương Đại Kim run rẩy mở cái rương gỗ nhỏ ra, vàng lóe lên, chỉ thấy những khối vàng nhỏ, sáng lên thứ hào quang mê người được nhân loại ưa thích từ xa xưa, hình chữ nhật, không lớn, mỗi khối kim đĩnh nặng không quá năm lượng, tổng cộng hai mươi khối, chồng lên hai tầng, sắp đặt chỉnh tề. Đôi mắt Vương Bảo như muốn rớt ra, hắn sống đến giờ, chưa bao giờ thấy nhiều vàng như vậy. Vương Đại Kim bộ dạng cũng như thế, ngơ ngẩn mất một lát, ông ta mới nhấc một khối vàng lên, cũng không nỡ lập tức kiểm tra, mà là nhìn kỹ, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm thụ sự nhẵn nhụi chỉ riêng vàng mới có. Đúng lúc ấy, Đông Hạo ở ngoài cửa đột nhiên dùng tiếng Phù Tang nói vài câu. Tang Mộc trả lời một câu, lại thấy Vương Đại Kim có vẻ vội vã nên nói: "Hai vị không cần lo, là Thẩm công tử đến." Cửa vừa mở ra, chỉ thấy Thẩm Tiếu và Hàn Nghệ từ bên ngoài đi vào. "Thật là có lỗi, trên đường xảy ra chút bất ngờ nên đã tới chậm, khiến các vị đợi lâu." Thẩm Tiếu vừa vào cửa liền liên tiếp chắp tay nói xin lỗi. Vương Bảo khinh khỉnh, khẽ hừ một tiếng, ngụ ý là, tin ngươi mới là lạ. Tang Mộc khách khí nói: "Không sao, không sao, Thẩm công tử tới rất đúng lúc." Thẩm Tiếu đột nhiên đến bên cạnh Vương Bảo, nghiêng đầu nhìn. Vương Bảo thu thân hình mập mạp lại: "Ngươi nhìn cái gì?" "Không cho nhìn thì thôi, có gì hiếm lạ lắm hay sao. Ta cũng tới đây mua vàng đấy, chẳng lẽ ta không được xem sao." Thẩm Tiếu hừ một tiếng, nhưng trong lòng thì kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ Hàn Nghệ biết trước sao? "Vậy ngươi tự mà xem cái của ngươi." Thẩm Tiếu hừ một tiếng, hướng tới Tang Mộc nói: "Tang Mộc tiên sinh, tiền ta đã giao cho người của ngài kiểm xong rồi." "Được, ta đi lấy vàng ra ngay." Tang Mộc lại đi vào trong nhà. Vương Đại Kim liếc mắt nhìn Thẩm Tiếu, nói: "Thẩm Tiếu, phụ thân ngươi chưa tới sao?" Thẩm Tiếu vẻ mặt đắc ý nói: "Việc này vẫn là ta an bài, cho nên phụ thân ta quyết định để cho ta toàn quyền phụ trách việc này." Vương Đại Kim cười cười, không lên tiếng, âm thầm bi ai thay cho Thẩm lão đầu. Gã chín đời đơn truyền, mặc dù nhi tử hỗn đản như vậy, nhưng gã vẫn phải cho nó cơ hội rèn luyện bản thân. Tuy lần giao dịch này quá mức khổng lồ, nhưng cũng vì thế, cho nên Thẩm Tiếu khẳng định cũng không dám xằng bậy. Hơn nữa, còn có hắn ở chỗ này, tuyệt đối có thể bảo hiểm nếu chẳng may, đối với lần dụng tâm này của Thẩm lão đầu, Vương Đại Kim cũng có thể hiểu được. Vương Bảo liếc nhìn Hàn Nghệ, nói: "A, Hàn Nghệ, ngươi hiện tại đi theo Thẩm Tiếu sao?" Hàn Nghệ ngượng ngùng cười, không đáp. Thẩm Tiếu cười ha hả: "Sao hả? Ngươi không đồng ý sao?" Vương Bảo đang muốn cãi lại, Vương Đại Kim thấp giọng nói: "Làm chuyện của mình, chớ ầm ĩ cùng hắn." Vương Bảo gật gật đầu, trừng mắt nhìn Thẩm Tiếu, rồi lập tức xoay người sang chỗ khác. Lúc này, Tang Mộc tiên sinh lại đi ra, trong tay cũng đang cầm một rương gỗ nhỏ giống nãy, trông y như đúc cái trên tay Vương Bảo, không có chỗ nào khác biệt. Y đem rương gỗ nhỏ đặt ở bên phải chiếc bàn vuông phủ tơ lụa đắt tiền, sau đó lại trở lại giường ngồi. Thẩm Tiếu từ từ mở rương gỗ ra. Vương Bảo không kiềm chế được, len lén liếc mắt sang, thấy ánh kim lóng lánh. Cốp! Thẩm Tiếu đột nhiên đóng rương gỗ lại, quay đầu sang, nhìn Vương Bảo nói: "Ngươi nhìn cái gì?" Hắn làm sao biết mình nhìn lén, Vương Bảo đỏ mặt xấu hổ, nói nhỏ một câu: "Ai nhìn chứ." Sau đó liền quay đầu đi. Thẩm Tiếu cười một tiếng, dùng thân mình che lại, rồi lại nhìn Hàn Nghệ, dường như có ý sùng bái. Hàn Nghệ nghiêng đầu tới, Thẩm Tiếu lập tức thu hồi ánh mắt, vờ lấy một thỏi vàng trong rương lên kiểm tra. Vương Bảo liếc mắt qua thoáng nhìn, thấy Thẩm Tiếu giả vờ nhìn vàng, thầm nghĩ, tên phá gia chi tử ngươi mà cũng biết phân biệt vàng sao? Thời cổ đại không có dụng cụ tinh vi, chỉ có biện pháp truyền thống. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc này cũng không có kỹ thuật làm giả lợi hại như đời sau. Nếu có những công cụ đó..., Hàn Nghệ đã có thể làm ra đại lượng vàng giả, thì cho bọn chúng tới mẹ cũng không nhận ra. Phương pháp kiểm tra của hai bên không có sai biệt lắm, đơn giản mà nói, đều là cắn và tính khối lượng. Cắn! Không phải nói nhiều, trong TV đều chiếu qua rất nhiều lần rồi, bởi vì vàng thật khá mềm, có thể cắn được, màu của vàng gần giống với đồng nhưng đồng thì không cắn được. Nhưng dù vậy, cũng phải cần có bộ răng tốt. Còn định lượng mà nói..., tự nhiên là ước lượng sức nặng mà thôi, nhìn xem bên ngoài có đúng một trăm lượng không, đây là cơ bản nhất, sau đó lại lấy thỏi đồng tới để so sánh về kích thước, độ lớn nhỏ. Vương Đại Kim đã chuẩn bị đủ, mang theo vài khối đồng lớn nhỏ không đều đến. Đống vàng này tuy không nhiều lắm, chỉ là hai mươi khối, nhưng đối với bọn họ mà nói, có thể nói là đại bộ phận gia sản rồi, ai cũng không dám qua loa. Không quá lâu, mặt mũi Vương Đại Kim đã lấm tấm mồ hôi rồi. Nhưng, Thẩm Tiếu nhanh hơn nhiều, cười nói: "Không có vấn đề gì, tỉ lệ phi thường tốt." Tang Mộc cười, gật gật đầu. Vương Đại Kim cẩn thận hơn Thẩm Tiếu. Ông ta kiểm tra từng khối một, kiên nhẫn, chỉ hận là không thể để lại vết răng của mình trên từng khối vàng. Sau khi lặp đi lặp lại nhiều lần khẳng định, cuối cùng ông ta cũng đã hoàn toàn kiểm tra xong. Ông ta thở một hơi dài, đóng hòm gỗ lại, hướng về Tang Mộc nói: "Tang Mộc tiên sinh quả thật là người thủ tín, một lượng cũng không thiếu."