[Dịch]Phong Ngự

Chương 55 : Dạ bán lãnh quang


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

. Sau khi nhìn ngó một phen trong sân, Phong Nhược trở lại ngồi bên đống lửa nhưng trong lòng vẫn mang theo nghi ngờ. Phong Nhược từ trước đến giờ đều không tin vào quỷ thần, nhất là sau khi hắn trở thành người tu đạo thì chỉ tin tưởng vào chính thực lực của mình thôi. Nhưng luồng khí lạnh vừa rồi lại không phải linh thú, nếu không với tốc độ hiện nay của hắn chẳng thể nào không nhìn thấy chút bóng dáng. Huống hồ nếu là linh thú thì phải chủ động tấn công trước mới đúng. Mà trước giờ lão giả phàm nhân kia luôn ở tại đây lại chưa từng bị tấn công bao giờ. Nghĩ vậy Phong Nhược lại nhìn về phía gốc cây chết khô kia một lần nữa, vì sao làn gió lạnh xuất hiện lại trùng hợp với hướng mình vừa đưa pháp lực vào không lâu trước đây? Chẳng lẽ trong chuyện này còn nguyên gì khác sao? Phong Nhược khẽ nhíu lông mày, sau đó đi tới cạnh cây linh mộc này truyền pháp lực vào lần nữa. Cùng lúc đó hắn cũng chú ý tới tình hình xung quanh. Quả nhiên không lâu sau khi Phong Nhược truyền pháp lực vào cái cây, một tia ánh sáng yếu ớt thoáng hiện lên bên phải rồi “Vụt “ một tiếng đã xẹt sát qua tai hắn, khi Phong Nhược quay đầu nhìn thật nhanh thì tia sáng yếu ớt kia đã sớm tiêu tan rồi! Thế nhưng Phong Nhược vẫn bị dọa tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Vậy mới biết vừa rồi mình thật may mắn, dường như tia sáng lạnh này được sinh ra ngẫu nhiên, công kích trong thời gian rất ngắn nhưng uy lực lại bất phàm. Nếu chẳng may bị đánh chính diện chỉ sợ không chết cũng trọng thương! “Kỳ quái? Tia sáng lạnh này rốt cuộc là thứ gì? Vì sao chỉ cần mình đưa pháp lực vào sẽ được sinh ra? “ Phong Nhược vòng qua vòng lại xung quanh cây linh mộc chết khô. Cuối cùng cũng không nắm được nguyên nhân, dù sao hắn chưa từng nghe nói qua linh mộc trong tu tiên giới có hiệu quả nào như vậy. Suy nghĩ một lúc Phong Nhược quyết định để chuyện này từ từ rồi tính. Dù sao bây giờ đã là nửa đêm không thích hợp để nghiên cứu! Dù xác định được nguồn gốc của tia sáng nay nhưng nghi ngờ trong lòng Phong Nhược không hề giảm bớt ngược lại còn tăng thêm. Nếu dựa theo tình huống bây giờ thì căn nhà này trở nên hoang phế như vậy là do cây linh mộc này hoàn toàn chết héo. Mà thời gian chăm sóc linh mộc cần ít nhất mười mấy năm vì thế không có người tu đạo nào lại để chuyện ngu ngốc như vậy xảy ra! Chẳng lẽ hiện tượng lạ của cây linh mộc này trước giờ chưa bị ai phát hiện ra sao? Do linh mộc rất quý ra nên trong tu tiên giới có rất nhiều người tu đạo am hiểu chăm sóc bồi dưỡng linh mộc, mà đưa pháp lực vào đó cũng là một phương pháp chăm sóc. “Không bằng ngày mai gọi đám người Đường Thanh đến thử một chút! “ Phong Nhược thầm nghĩ. Thoắt cái đã qua một đêm, khi trời vừa hửng sáng đám người Lam Lăng cũng kết thúc việc tu luyện. Đến cảnh giới như bọn họ bây giờ thì rất ít khi phải ngủ. “Hắc! Phong Nhược, sao ngươi lại nhìn chằm chằm vào gốc cây linh mộc khô héo này? Chẳng lẽ tối hôm qua gốc cây này hóa thành yêu nữ tới quyến rũ ngươi à? “ Đường Thanh vừa cười vừa trêu. Vừa nghe hắn nói thế Bành Việt cũng nói với theo: “Không phải đâu! Hôm qua chủ nhân căn nhà này từng nói rồi, gốc cây linh mộc này đã được hai trăm năm tuổi. Năm đó từng phát ra linh khí rất tinh thuần, nghe nói huynh trưởng của lão cũng ở trong nhà này tu luyện mà trở thành người tu đạo. Đáng tiếc về sau không biết vì sao mà gốc cây linh mộc này lại bị chết khô, hơn nữa thời gian đó còn xảy ra rất nhiều chuyện lạ! “ “Chuyện lạ? Chuyện lạ là chuyện gì? “ Phong Nhược chợt lên tiếng hỏi. “Ừ, nghe nói trận pháp phòng thủ của ngôi nhà này thường bị phá không lý do, mà đều phá lúc ban ngày ban mặt. Năm đó rất nhiều người tu đạo tận mắt nhìn thấy, bọn họ vừa bố trí xong trận pháp phòng thủ thì chưa tới nửa ngày sau trận pháp đã bị phá hư, mà xung quanh lại không tìm được dấu vết của sự tấn công, ngay cả đứng xung quanh nhìn cũng không phát hiện ra gì. Cuối cùng kết quả là từ từ không còn người tu đạo nào thuê chỗ này ở nữa! “ Bành Việt làm mặt thần bí nói. “ Này này! Các ngươi nói xem có phải có yêu nữ không! Tối nay để ta canh gác cho! “ Đường Thanh nhảy dựng lên hưng phấn nói. Hết cách, giáng ma trừ yêu chính là việc người tu đạo thích làm nhất! “Yêu nữ cái gì! Chỉ là truyền thuyết mà thôi, huống hồ chuyện đã xảy ra cả trăm năm rồi ai biết được chân tướng thế nào. Được rồi, mọi người đều ở đây, chúng ta bàn bạc một chút chuyện sau này! “ Lam Lăng và Minh Khê cũng vừa đến chỗ cây linh mộc chết khô. Do Diệp Hoằng đã tỉnh lại nên tâm trạng trong lòng Lam Lăng không tệ. “Sư phụ vừa cho ta ba trăm viên Ngũ Hành thạch thấp phẩm, nhưng những viên Ngũ Hành thạch này chỉ đủ để cho mấy người chúng ta tạm thời sử dụng trong thời gian ngắn thôi. Ngoài việc bố trí trận pháp phòng ngự và làm đồ ăn cho tọa kỵ phi hành thì không còn dư lại nhiều. Thế nên chúng ta nhất định phải ra ngoài săn bắt, hoặc là tới ba môn phái Thiên Nãng sơn nhận nhiệm vụ nếu không sẽ khó mà tiếp tục tu luyện! “ Lam Lăng dừng lại một chút mới nói tiếp: “Ý kiến của ta là mọi người đi săn linh thú trước. Độ khó vừa thấp hơn lại an toàn hơn. Dù sao thực lực chúng ta quá thấp để nhận mấy nhiệm vụ của ba môn phái kia, mà còn phải hợp tác với những người tu đạo khác nữa. Mà chúng ta chỉ là người mới, rất dễ bị người khác khinh rẻ! Mọi người cảm thấy thế nào? “ “Ta thấy rất ổn, chỉ là khu vực Thiên Nãng sơn không thích hợp làm địa điểm săn bắt! Hơn nữa còn dễ dàng nảy sinh tranh chấp với tán tu khác! “ Bành Việt suy nghĩ một chút rồi nói. Với Thiên Nãng sơn thì hắn hiểu rõ hơn hai người Phong Nhược Đường Thanh một chút. “Nghĩ kỹ rồi, chúng ta tới bảy mươi hai ngọn núi Thanh Vân sơn. Bảy mươi hai ngọn núi này liên miên vạn dăm rất khó đụng độ người săn bắt khác. Phiền phức duy nhất là quãng đường đi tới đi lui rất xa, nhưng chỉ cần chúng ta chịu khổ cực một chút sẽ không xảy ra chuyện gì! Hôm nay mọi người nghỉ ngơi thêm một chút, chờ ta bố trí ổn thỏa trận pháp phòng ngự chúng ta sẽ xuất phát! “ Hiển nhiên Lam Lăng đã sớm nghĩ xong kế hoạch, lúc này lấy một hơi nói ra. Nghe nàng nói vậy mấy người Phong Nhược tự nhiên không ý kiến gì. Còn về việc trận pháp tự dưng bị phá hỏng mà Bành Việt nói tới thì mọi người không để trong lòng, chỉ cho là phàm nhân trong tiểu trấn đồn bậy thôi. Nhưng Phong Nhược lại biết rõ chuyện này hoàn toàn có thật. Mà nguyên nhân đó chính là do tia sáng lạnh đêm qua hắn chứng kiến. Chỉ là trăm năm trước tia sáng này đều xuất hiện ban ngay nên rất khó bị người phát hiện ra. Bành Việt đã bị Lam Lăng kéo đi bố trí Như sơn trận. Phong Nhược lập tức gọi Đường Thanh tới nhờ hắn thử truyền một chút pháp lực vào gốc linh mộc chết héo này, còn hắn thì cẩn thận đứng một bên quan sát. Đường Thanh dù cảm thấy hơi buồn cười nhưng vẫn làm theo yêu cầu của Phong Nhược. Nhưng làm cho Phong Nhược bất ngờ là ánh sáng đêm qua không xuất hiện trở lại, thậm chí một chút dấu hiệu cũng không có. “Minh Khê, ngươi tới thử một chút xem sao! “ Phong Nhược không cam lòng gọi Minh Khê dang đứng một bên xem trò hay tới thử. “Cái gốc linh mộc này thật sự đã chết rồi, không cần thử cũng biết! “ Giọng của Minh Khê rất là kiên quyết, nhưng vẫn không từ chối yêu cầu của Phong Nhược mà truyền một chút pháp lực của mình vào. Kết quả y hệt như Đường Thanh, tia sáng kia không hề xuất hiện. “Này! Phong Nhược, không phải ngươi thật sự bị yêu nữ làm cho mê muội chứ? Sao hành động hôm nay lại kỳ lạ thế? “ Đường Thanh tò mò đi quanh Phong Nhược một vòng, sau đó thở dài nói. “Được rồi! Nếu ngươi có hứng thú với yêu nữ thì sau này công việc gác đêm hoàn toàn giao cho ngươi nhé! “ Phong Nhược dở khóc dở cười nói, sau đó liền trở về căn nhà gỗ của mình. Bây giờ tới lượt hắn tu luyện, nhưng trong lòng của hắn lại hiện lên một ý nghĩ khó mà tin được. “Chẳng lẽ vì pháp lực trong cơ thể mình không giống đám người Đường Thanh, Minh Khê? Hay là do viên Mộc linh thạch kia gây nên? “ *Dạ bán lãnh quang: Tia sáng lạnh lẽo lúc nửa đêm Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: