[Dịch]Quân Hôn- Sưu tầm

Chương 88 : Đàm Dật Trạch ghen ​


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Đang nói, đứng ở cách đó không xa hắn đột nhiên quay đầu lại nhìn cô Nhìn bộ dạng không được tự nhiên, Cố Niệm Hề tự nhiên thấy được, người đàn ông này không muốn để ý đến cô. Nhưng nếu như không để ý, tại sao buổi tối còn tiến vào trong chăn, sau đó nhân lúc cô không để ý, trộm cởi bỏ nút áo của cô Đừng tưởng rằng, buối sáng rời giường cô không chú ý tới, ngực của cô còn có một dấu đỏ "Đừng nghịch ngợm, mau tới đây ăn cơm! Cơm nước xong, chúng ta phải mau chóng đi, ba cùng ông nội đã thúc giục chúng ta!" Thật ra nếu không phải cô đã thức dậy, thì dù ông nội Đàm hay Đàm Kiến Thiên thúc giục, hắn cũng không quan tâm "Em biết rồi!" Hung hăng cắn đôi môi đỏ mọng, Cố Niệm Hề ngồi xuống bàn ăn Chẳng qua, vị trí cô lựa chọn vừa lúc là đối mặt Đàm Dật Trạch. Cô không tin, trước mặt Đàm Dật Trạch lắc lư, người đàn ông này có thể thật sự làm như không nhìn thấy "Cháo này, thơm quá a!" Cố Niệm Hề vừa an cháo vừa cảm thán. Đương nhiên lời nói này cũng thành công làm cho người nào đó chú ý Đàm Dật Trạch vốn định ngẩng đầu nhìn liếc một cái, bộ dạng mèo con tham ăn của cô, thật không ngờ... Trong nháy mắt, Đàm Dật Trạch phát hiện mình căn bản đui mù Bởi vì, cô gái trước mặt mặc một bộ sườn xám màu hồng nhạt. Cô một thân da thịt trắng nõn, mặc bộ này vô cùng nổi bật, càng trở nên nhẵn nhụi nhu hòa, không biết cô làm thế nào làm cho đầu tóc được quấn gọn vào một cây trâm, lộ ra gương mặt thon dài! Bởi vì hôm nay tham gia hôn lễ, Cố Niệm Hề tự nhiên cũng đeo một số trang sức trang nhã. Không phải kiểu như Hoắc Tư Vũ nóng bỏng lẳng lơ, mà là thuộc loại cẩn thận thùy mỵ Thật ra, phụ nữ thích xinh đẹp Đàm Dật Trạch vốn biết, Cố Niệm Hề muốn xinh đẹp trước mắt người khác hắn cũng không phản đối. Nhưng mấu chốt là quần áo lại có một kẽ hở ở ngực. Kia chính là cố ý khoe ra, làm cho người ta không thấy rõ ràng, nhưng lại khiến mơ màng Mà nơi đó, chỉ thuộc về quyền sở hữu của Đàm Dật Trạch hắn! Cô gái kia không phải ăn mặc như vậy để kích thích hắn chứ? Lá gan kia của cô, có phải là ngày càng phì ra hay không! Thấy Đàm Dật Trạch đã phát hiện, nhưng vẫn còn chưa mở miệng, Cố Niệm Hề lại tiếp tục cúi đầu ăn cháo của cô. Cô đang âm thầm tính toán, rốt cuộc người đàn ông này khi nào mới mở miệng Chờ mãi đến lúc ăn xong, người đàn ông kia vẫn ngồi tại chỗ. Trừ bỏ nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn vẫn không liếc mắt nhìn cô một cái Chẳng lẽ, hắn thật sự không thèm để ý? Nghĩ vậy, Cố Niệm Hề cảm thấy chóp mũi ê ẩm chua xót Từ trong túi xách, lấy ra một chút phấn trang điểm, rồi sau đó đi nhanh hướng ra phía cửa lớn "Em đi đâu vậy?" Rốt cuộc, lúc chân của cô định bước ra phía ngoài cửa, phía sau liền truyền đến giọng nói quen thuộc "Không phải là nói nhanh một chút sao, em ăn xong rồi, chúng ta đương nhiên phải xuất phát!" Cố Niệm Hề dừng bước, không quay lưng nhìn hắn Bởi vì cô thật sự cũng có chút tức giận Cô vì hắn làm nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ còn không đủ sao? "Trước quay về thay bộ quần áo khác đi" Ném xuống tờ báo, Đàm Dật Trạch cũng đứng lên Trời biết, hắn vừa mới kiếm chế như thế nào, mới không đem bộ sườn xám kia xé nát, muốn đem cô hung hăng trên giường mấy lần Ngực còn chưa tính, lúc Cố Niệm Hề đứng lên, sườn xám này lại còn có chỗ hở khác Xẻ tà đến đùi. Cố Niệm Hề chỉ cần tùy tiện bước đi, sẽ đem cái bóng loáng, hấp dẫn những người đàn ông khác, hắn là lão công của Cố Niệm Hề, hắn đương nhiên biết đôi chân kia đặt ở trên eo hắn sẽ có cảm giác thế nào! Nếu Cố Niệm Hề thật sự mặc như vậy, đây chẳng phải là hắn sẽ gây thù hằn khắp mọi nơi sao? "..." Vốn tưởng rằng người đàn ông kia không quan tâm tới mình, nhưng khi nghe đến hắn hổn hển nói, khóe môi cô không tự giác lộ lên đường cong tà ác Trang bị không nổi nữa sao Đàm tham mưu trưởng? Tốt lắm! Gần đây không phải không để ý đến em sao? Vậy hôm nay không chỉnh anh một phen, không phải là ủy khuất em sao? "Không cần, em cảm thấy như vậy được rồi! Lão công không phải anh nói, ông cùng ba ba đang thúc giục chúng ta sao, vẫn là nhanh đi thôi! Xoay người, Cố Niệm Hề đem suy nghĩ trong ánh mắt mình giấu đi, cho nên Đàm Dật Trạch vẫn tưởng rằng đây là dáng vẻ vô tội của vật nhỏ "Khộng được, về đổi bộ khác đi!" Đàm Dật Trạch mau chóng tiến lên, muốn nắm lấy tay cô, rồi đem cô lên lầu. Cũng không nghĩ, vừa muốn buông tay cô liền phát hiện ra. Hơn nữa, cô cũng né tránh rất tốt: "Lão công, em mặc như vậy làm cho anh xấu hổ sao?" Cố Niệm Hề chớp đôi mắt to vô tội. Sườn xám này lúc trước là do Tô Du Du yêu cầu, nói là Cố Niệm Hề cô phải bày ra một chút cái gọi là Giang Nam nữ tử nhu tình. Nhưng Cố Niệm Hề thấy được quần áo này rất hở hang, chính là không nghĩ tới, ngày hôm nay lại có công dụng như vậy! "Xấu hổ, vô cùng xấu hổ!" Đàm Dật Trạch nghiêm mặt Thật ra không phải không đẹp! Qủa thật cô mặc như vậy khiến cho hắn nhiệt huyết sôi trào, chứ đừng nói là người đàn ông khác! Chính là đối với lời phỉ báng của hắn, Cố Niệm Hề dường như không để ý: "Là như vậy sao? Đối với anh cảm thấy được quần áo này thật sự rất vừa người, hơn nữa còn có áo choàng màu trắng, càng hoàn hảo! Được rồi, chúng ta đi thôi. Nếu không đi, chỉ sợ không kịp!" Thật ra Cố Niệm Hề cũng nhìn ra trên trán Đàm tham mưu trưởng biến dạng, nhô ra gân xanh, nhưng cô vẫn nắm lấy tay hắn, kéo ra bên ngoài ____ Một trăm lẻ tám lần! Ở một vị trí nào đó. Đàm Dật Trạch hai tay nắm chặt Từ lúc hắn cùng Cố Niệm Hề tiến vào giáo đường, người mặc lễ phục màu đen kia là Đàm Dật Nam, đã một trăm lẻ tám lần dùng ánh mắt của hắn dừng lại trên người Cố Niệm Hề Đôi mắt kia quá nóng bỏng, làm cho Đàm Dật Trạch hoài nghi có phải người đàn ông này có suy nghĩ đen tối gì hay không! Chết tiệt, còn chưa muốn dừng lại Trừ bỏ Đàm Dật Nam, cơ hồ toàn bộ lễ đường hôm nay, mọi người đến tham gia nghi thức đính hôn đều dừng tầm mắt trên người Cố Niệm Hề. Gây họa chính là Cố Niệm Hề hôm nay mặc một bộ sườn xám màu hồng nhạt! Ngực mở một cái động lớn, chân còn xẻ cao như vậy. Cơ hồ, đều không che chắn được những thứ tốt đẹp! Điều này làm cho Đàm Dật Trạch ảo não không giống hắn ngày thường! Đem tức giận của mình dồn vào nắm đấm, đấm lên tay vịn của cái ghế nào đó, ngực vẫn phập phồng kịch liệt "Lão công, làm sao vậy?" Biết rõ Đàm Dật Trạch tại sao lại tức giận. nhưng Cố Niệm Hề vẫn mở đôi mắt to vô tội nhìn hắn "Vật nhỏ, về nhà tính sổ với em!" Tức giận nghiến răng, rất muốn đem quần áo trên người cô xé nát, sau đó đó đem cô một hơi ăn luôn tại chỗ, nhưng vẫn may hắn vẫn có thể cố gắng kìm hãm được cơn tức trong lòng ngực Nhưng mà, lá gan của vật nhỏ thật sự càng ngày càng lớn. Nếu không giáo huấn cô, chỉ sợ sau này cô sẽ đè lên đầu hắn mất Hung hăng đem Cố Niệm Hề ngăn ở trước ngực mình, Đàm Dật Trạch hai tay không có ý tốt, mãnh liệt xoa nắm một phen "Tê... Đàm tham mưu trưởng, em nhớ rõ mình không có chọc giận anh! Là anh không để ý tới em trước, không phải sao?" Đau, Đàm Dật Trạch lúc này nhéo cô thật đau! Cố Niệm Hề muốn đem lão lưu manh này đẩy ra. Nhưng hắn vẫn không theo ý cô vẫn gắt gao chế ngự hông của cô, không cho cô nhúc nhích "Em không có sao?" Hai điều ba điều đều trêu hoa ghẹo nguyệt, nơi nơi gây thù hằn! Hiện tại tốt lắm còn ăn mặc phong tao như vậy. Nghĩ muốn cho ai xem? Chẳng lẽ, em thật sự muốn nghĩ đem người đàn ông chuẩn bị kết hôn kia, câu trở về sao?" Hắn đem thân mình của Cố Niệm Hề hung hăng ôm chặt trong lòng ngực "Cái gì mà phong tao? Đây là phong cách được không? Hơn nữa em còn là người ưa sạch sẽ, ô uế gì đó, em mới khinh thường!" Nói xong Cố Niệm Hề con không quên hung hăng liếc nhìn người cách đó không xa, rõ ràng là đã khoác lên người bộ quần áo chú rể, vậy mà vẫn không từ bỏ ý định xấu xa Đàm Dật Nam vốn đang nhìn Cố Niệm Hề, thấy cô liếc mắt nhìn mình, đôi con ngươi ảm đảm bắt đầu xuất hiện ánh sáng Hôm nay Cố Niệm Hề ăn mặc rất khá Trước kia cô có thói quen đơn giản mặc đồng phục bình thường, bằng không thì là quần bò cùng áo sơ mi. Sau đó đem tóc cột thành đuôi ngựa. Khi đó cô cũng rất được người khác chú ý. Càng không phải nói hôm nay cô ăn mặc như vậy, một thân sườn xám xinh đẹp. Cố Niệm Hề như vậy, quả thực giống như một con búp bê sứ, chọc cho người khác yêu thương Đương nhiên nếu như hiện tại người đứng bên cạnh cô là Đàm Dật Nam hắn, sẽ càng thêm hoàn mỹ Chỉ tiếc, người hiện tại lại là anh cùng cha khác mẹ của hắn Một màn như vậy, Đàm Dật Nam cảm thấy vô cùng chói mắt. Nếu lúc trước hắn biết dừng cương bên bờ vực thẳm, thời điểm Cố Niệm Hề thấy hắn và Hoắc Tư Vũ trên giường, liền cầu xin tha thứ, có thể Cố Niệm Hề sẽ không đồng ý gả cho Đàm Dật Trạch hay không? Chỉ tiếc điều này cũng không thể thực hiện Giờ khắc này Cố Niệm Hề nói xong, phát hiện người đàn ông trước mặt vẫn không buông tay, chỉ có thể chân chó cầu xin tha thứ: "Đàm tham mưu trưởng, xin người thương xót, buông tha em!" "Không được, ai cho em ăn mặc phong tao như vậy!" Đàm tham mưu trưởng nhìn xuống cái động phía dưới, chọn mi ý bảo: Phong tao như vậy, cho nên không có khả năng buông tha em! "Đàm tham mưu trưởng, đã nói đây không phải là phong tao mà là phong cách. Hơn nữa em mặc như vậy, cũng là để cho anh xem. Chẳng lẽ anh không vui sao?" Thấy hắn có vẻ dịu đi, Cố Niệm Hề chỉ có thể kiên trì ngả vào lòng ngực hắn lấy lòng Có lẽ có người sẽ mắng cô không có cốt khí. Nhưng nếu biết khí lực của Đàm Dật Trạch ôm ở eo cô đau đến thế nào, chắc chắn sẽ làm y như cô "Anh thích em ở trong phòng ngủ không mặc gì cả, sau đó nằm úp sấp ở trên giường. Em có làm hay không?" Hắn giống như chưa thỏa hiệp, híp lại đôi mắt đen, nhìn chằm chằm vào cô gái trong lòng ngực mình "Làm! Cái gì cũng làm, lão công anh bỏ qua cho em được không?" Hông của cô giống như bị hắn bóp méo, hắn muốn cô làm cái gì, cô sao có thể không đồng ý đây? "Kia đi, đêm nay về nhà tự đem mình cởi sạch, sau đó nằm ở trên giường đợi anh! Nếu có điểm nào làm không tốt, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em!" Lại là hung hăng uy hiếp, Đàm Dật Trạch lúc này mới buông tay Eo của Cố Niệm Hề rốt cuộc cũng được tự do, quay đầu liếc Đàm tham mưu trưởng một cái thật sâu Lão lưu manh này! Rất nhanh, hôn lễ bắt đầu Cha sứ đứng ở giữa giáo đường, đọc lời tuyên thệ Hoắc Tư Vũ hứa hẹn cùng tuyên thệ đều rất thuận lợi Nhưng tới lúc cha sứ hỏi Đàm Dật Nam, hắn lại có chút cứng ngắc "Chú rể, Đàm Dật Nam tiên sinh, con có đồng ý cưới Hoắc Tư Vũ Hoắc tiểu thư làm vợ, cho dù trong hoàn cảnh nào, giàu có hay bần hàn, khỏe mạnh hay bệnh tật, khoái hoạt hay ưu sầu, vĩnh viễn yêu cô ấy, quý trọng cô ấy, trung thực với cô ấy, vĩnh viễn không rời xa?" Vấn đề này của cha sứ, Đàm Dật Nam đều coi như không nghe thấy, cái gì cũng không đáp lại. Hoặc là phải nói, ngay từ đầu hôn lễ, Đàm Dật Nam đã ở trạng thái không quan tâm Mà cả sảnh đường, bởi vì Đàm Dật Nam trầm mặc, mà trở nên xôn xao "Tiểu Nam, con đang làm cái gì vậy?" Đàm Kiến Thiên ở dưới khán đài có chút bất mãn "Tiểu Nam mau nói tôi nguyện ý" Thư Lạc Tâm cũng mở miệng Tuy rằng không muốn cho Hoắc Tư Vũ tiến vào Đàm gia, nhưng hôm nay dầu gì cũng có rất nhiều bạn bè của bà, bà sao có thể để cho Đàm Dật Nam làm xấu mặt mình? "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" "Đúng vậy" Dưới khán đài đã có vài người bắt đầu nghị luận Nhưng Đàm Dật Nam vẫn không chịu mở miệng Thấy hành động này của Đàm Dật Nam, Hoắc Tư Vũ cũng không bình tĩnh nổi. Thật vất vả mới đi đến bước này, chỉ thiếu một chút nữa Hoắc Tư Vũ cô sẽ vĩnh viễn bước vào giới thượng lưu, cô không cho phép, có bất cứ thứ ngoài ý muốn gì xảy ra? "Nam, mau chóng trả lời vấn đề của cha sứ!" Hoắc Tư Vũ bắt đầu thúc giục Hoắc Tư Vũ thúc giục như vậy, lại càng khiến Đàm Dật Nam chán ghét cô hơn Thật sự, Đàm Dật Nam chưa từng nghĩ tới, muốn cưới Hoắc Tư Vũ. Ngay từ đầu Hoắc Tư Vũ xinh đẹp, nhưng chỉ là cái loại muốn cùng cô thử cảm giác xúc động trên giường, cũng không phải là muốn cưới về nhà Hắn thừa nhận, hắn lúc trước muốn cùng Hoắc Tư Vũ trên giường, chính là ý nghĩ xấu xa. Hắn thật không ngờ rằng, sự tình lại phát triển đến mức này... Nghĩ đến việc này, Đàm Dật Nam xoay người, nhìn về phía chỗ Cố Niệm Hề "Hề Hề, em nói bây giờ hắn đang nhìn em hay là xem anh?" Bởi vì bắt gặp Đàm Dật Nam đưa mắt hướng về phía Cố Niệm Hề, một người đàn ông nào đó có chút bất mãn. Lập tức, hắn lại đem cô kéo vào lòng ngực mình, muốn tuyên bố quyền sở hữu "Đương nhiên là anh, hắn là em của anh, đương nhiên là yêu nhất người anh này" Có đôi khi, làm người cũng phải bất đắc dĩ như vậy. Rõ ràng người bên cạnh không phải là một người lương thiện, nhưng Cố Niệm Hề vẫn không thề hò hét người đàn ông này điều gì. Bằng không trong chốc lát, nếu hắn tức giận, chịu khổ vẫn là cô! Cố Niệm Hề cảm giác, mình hiện tại chính là một tấm bi kịch! Mặc dù Cố Niệm Hề lấy lòng như vậy, hắn vẫn có chút bất mãn, lúc này hắn lôi kéo, cắn cắn vành tai của cô: "Là vậy sao? Anh sao lại cảm giác hắn đang nhìn em?" "Không... không có. Nhất định là anh lầm rồi! Em cùng hắn không thân cũng chẳng quen, hắn sao lại nhìn em được?" Nói xong lời này, Cố Niệm Hề cũng cảm nhận được người đang đứng ở giữa giáo đường kia đang nhìn chằm chằm cô Đàm Dật Nam, rốt cuộc anh còn muốn như thế nào Lúc trước hại tôi rời nhà trốn đi, còn cùng bạn tốt của tôi trên giường, đem tôi vất bỏ thì thôi đi. Hiện tại trong hôn lễ còn nhìn tôi như vậy, chẳng lẽ muốn cho người khác biết, chúng ta có quan hệ gì sao?" "Không thân cũng chẳng quen? Vậy tại sao em nhìn hắn? Là cảm thấy được hắn so với anh đẹp hơn, so với anh trẻ tuổi hơn sao?" Tay hắn đặt trên eo Cố Niệm Hề, cũng bắt đầu gia tăng sức lực Thực rõ ràng, hắn đang tức giận "Nào có, em không nhìn hắn. Đôi mắt của em từ nhỏ, chính là vì nhìn Đàm tham mưu trưởng! Nhìn một cái xem Đàm tham mưu trưởng của chúng ta có bao nhiêu đẹp trai, cho dù tuổi lớn vài phần thì đã thế nào, so với người người chưa hiểu chuyện kia, chính là có hương vị hơn!" Cảm giác được người đàn ông kia bắt đầu tức giận, Cố Niệm Hề lại bắt đầu chân chó lấy lòng Tuy rằng lời nói này hắn vẫn có vài phần hoài nghi, nhưng Đàm tham mưu trưởng vẫn như mở cờ trong bụng. Không phải bời vì cô nói hắn so với Đàm Dật Nam đẹp hơn, mà là cô dùng hai từ "Chúng ta" Cảm giác, Cố Niệm Hề cùng hắn hòa thành một thể không thể tách ra... Đối với sự ca ngợi của Cố Niệm Hề, Đàm tham mưu trưởng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Đương nhiên, hắn so với bây giờ sẽ không phải là người đàn ông keo kiệt, cho nên hắn quyết định buông tha vật nhỏ