[Dịch]Quân Hôn- Sưu tầm

Chương 93 : Nhị vị muốn tới


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Ngày hôm đó, thời gian dùng bữa cơm chính trị Đàm tham mưu trưởng được mời tham gia tới đại hình hoạt động khai mạc liên thủ với thành phố D. Sau đó còn chủ động đến mời thị trưởng cùng thị trưởng phu nhân dùng bữa Chuyện nay nói thẳng ra là điều vô cùng kỳ quái Ngay cả trợ lý của Đàm tham mưu trưởng cũng chưa từng gặp qua, tham mưu trưởng của bọn họ, khi nào thì hiếu khách như vậy? Hắn không quên, vài năm nay cùng Đàm tham mưu trưởng làm việc, còn chưa lần nào thấy tham mưu trưởng đi ăn tiệc xã giao Mà lúc này đây còn chủ động muốn đến lễ khai mạc liên thủ với thành phố D, thậm chí còn chủ động mời thị trưởng thành phố D dùng bữa. Liên tiếp có hành động quái dị, làm cho trợ lý cũng sững sờ không thôi Còn nữa, Đàm tham mưu trưởng đối mặt với thị trưởng cùng thị trưởng phu nhân, luôn luôn mang theo nụ cười xinh đẹp như gió xuân Nếu nói đây không phải là cố ý lấy lòng hai vị trưởng bối, hắn cũng cảm thấy có chút kỳ quái Dù sao, Đàm Dật Trạch cũng là tham mưu trưởng của quân khu S, làm sao cần phải đi lấy lòng người khác làm cái gì? Hơn nữa, nụ cười trên mặt của Đàm tham mưu trưởng, thoạt nhìn cũng không kiêu ngạo siểm nịnh. Nếu nói là lấy lòng không đùng, phải nói là nhiệt tình hiếu khách. Đương nhiên càng giống như là con dâu mới đi gặp mặt các cụ, cái loại này là muốn đem hết những thứ tốt nhất ra biểu hiện Đúng, chính là cảm giác như thế Trợ lý của Đàm Dật Trạch, mang theo thị trưởng thành phố D Cố Ấn Mẫn, cùng thị trưởng phu nhân đi dùng bữa, luôn có cảm giác rõ ràng như vậy Chẳng qua, trợ lý có chút buồn bực, Đàm tham mưu trưởng này không phải đã kết hôn rồi sao? Hắn sao lại hành động như vậy? "Cố thị trưởng, mới đến thành phố này, chắc chắn còn chưa đi hết nơi đây? Nếu không buổi chiều hôm nay, Đàm mỗ sẽ dẫn các vị đi đến một vài nơi nổi tiếng!" Lúc trợ lý còn đang suy tư khó hiểu, Đàm Dật Trạch đã mở miệng "Không cần đi tham quan. Tôi và lão Cố đã có nơi để đi. Tôi chỉ muốn hỏi Đàm tham mưu trưởng một chút, tập đoàn Minh Lãng ở đâu trong thành phố này?" Nói xong lời này, Ân Thư Kỳ còn không quên liếc nhìn Cố Ấn Mẫn một cái Thật ra, lúc trước bà đã nghe Hoắc phó thị trưởng đến thành phố này tham dự hoạt động, bà đã gặp mặt ông ta, muốn ông ta đưa cho Cố Niệm Hề một ít tiền Ân Thư Kỳ còn nhớ rõ, Hoắc Khải Đông lúc đó thấy hai người họ liền hết lời khen ngợi. Ân Thư Kỳ cũng chưa thấy qua con rể của mình, thấy Hoắc Khải Đông mở miệng khen ngợi như vậy, cũng muốn hỏi ông ta con rể rốt cuộc là người như thế nào, nhưng chưa kịp hỏi thì bị Cố Ấn Mẫn cắt ngang Thậm chí, hôm qua đã quyết định đến gặp Cố Niệm Hề, người đàn ông vẫn cứ cố chấp không chịu gọi điện thoại cho con gái mình một tiếng Nhưng bà cũng nhớ, lúc trước Cố Niệm Hề nói người trong lòng cô là phó tổng của tập đoàn Minh Lãng. Cho nên Ân Thư Kỳ mới dựa vào điểm này để tìm đến Cố Niệm Hề, nếu không thử hỏi thành phố này lớn như vậy, bà biết tìm con gái ở đâu "Nhị vị muốn tới tập đoàn Minh Lãng? Nói đến cũng khéo Đàm tham mưu trưởng của chúng ta đúng là..." Trợ lý nghe vợ chồng thị trưởng nói đến tập đoàn Minh Lãng, liền muốn mở miệng giới thiệu, Đàm tham mưu trưởng của bọn họ là đứa con cả của chủ tịch tập đoàn Minh Lãng Nhưng hắn còn chưa nói hết câu, Đàm Dật Trạch liền cắt ngang: "Tiểu Lưu có phải gần đây rất ít nhiệm vụ hay không? Cơm nước xong, quay về quân đội dẫn dắt binh lính mới đến sân thể dục tập luyện!" "..." Trợ lý Tiểu Lưu tỏ vẻ bất đắc dĩ, Đàm tham mưu trưởng muốn hắn đừng nói, chỉ cần nói một tiếng là được, tại sao còn muốn hắn trở về dẫn dắt tân binh Ô ô chỉ sợ đêm nay hắn còn bị gây sức ép, đến thời gian quay về ngủ cũng không có mất! Cảm giác được tầm mắt sắc bén bên cạnh, Tiểu Lưu tuy rằng bị ủy khuất nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tỏ vẻ: tuân mệnh Đàm đại gia! Tôi lần sau tuyệt đối sẽ không ở trong lòng thầm mắng người lưu manh! "Hai người muốn tới đó?" Thấy Tiểu Lưu không nói gì, Đàm tham mưu trưởng tiếp tục cười nói "Đúng vậy, nói ra thật sự sợ làm cho Đàm tham mưu trưởng chê cười. Lão Cố chúng ta gần đây giận dỗi con gái! Đứa nhỏ kia cùng ba của nói tính tình cũng giống như cùng một khuôn đúc ra, vô cùng quật cường. Lúc trước không đến thăm nó, hiện tại muốn tới!" Ân Thư Kỳ nói Mà Tiểu Lưu nghe thị trưởng phu nhân nói xong, cũng có chút bất ngờ, Lão bà của Đàm tham mưu trưởng cũng họ Cố! Sẽ không phải, cô ấy là con của hai người này chứ? Nhưng nếu nói như vậy, thì biểu hiện quái dị kia của Đàm tham mưu trưởng cũng có liên quan đi! "Thì ra là như vậy! Không biết, hai người có biết con rể của hai người là người như thế nào không?" Giọng nói của Đàm Dật Trạch như trước không nghe ra phập phồng gì Nhưng chỉ có hắn mới biết được, khi hắn nói ra lời kia, trong lòng có bao nhiêu khẩn trương Cố Niệm Hề là lão bà của hắn, cho nên hắn muốn ở trước mặt ba mẹ vợ lưu lại ấn tượng tốt đẹp là chuyện hết sức bình thường "Đứa nhỏ kia... kỳ thật tôi cũng chưa từng thấy qua" Ân Thư Kỳ tỏ vẻ không biết Cố Ấn Mẫn vẫn trầm mặc, lúc này lại mở miệng: "Đừng nhắc đến hắn, nếu đứa bé kia có một nửa xuất sắc của Đàm tham mưu trưởng, tôi cũng không ngăn cản làm gì! Nhưng... Ai, không có cách nào. Bảo bối đã muốn, chỉ cần nó được hạnh phúc, tôi cũng không có thứ gì băn khoăn!" Cố Ấn Mẫn thở dài, có thể nhận ra được ông đối với Đàm Dật Nam có bao nhiêu điểm không hài lòng Không biết tại sao, ông có cảm giác người đàn ông kia so với bề ngoài không giống nhau Nhưng bất đắc dĩ, đây là người con gái đã nhìn trúng Làm bậc cha mẹ, nào có ai thắng nổi đứa con của mình! Những lời này, hiện tại Cố Ấn Mẫn mới hiểu ra được Mà Đàm Dật Trạch nghe thấy thị trưởng Cố Ấn Mẫn nói vậy, khóe môi đột nhiên nở nụ cười: "Đàm mỗ, thật sự xuất sắc như vậy sao?" Đàm Dật Trạch thình lình hỏi vấn đề này, làm cho Cố Ấn Mẫn có chút nghi hoặc, đặc biệt là giờ phút này trên gương mặt của người đàn ông kia còn có độ cong tà tứ Cố Ấn Mẫn cảm thấy được, độ cung này cũng không chứa nhiều hàm nghĩa lắm Chẳng qua, tốc độ hiện lên nhanh như vậy, khiến Cố Ấn Mẫn trong lúc nhất thời không biết phải làm sao "Đàm tham mưu trưởng còn trẻ như vậy, đã là tham mưu trưởng của quân khu S, thực lực quyết đoán, so với những người trẻ tuổi thật sự là nổi bật!" Cố Ấn Mẫn không keo kiệt khen ngợi Đàm Dật Trạch Thật ra, mấy ngày ở trong thành phố này, đều là do Đàm Dật Trạch tiếp đón Phong độ cùng bản lĩnh của hắn, đã sớm khắc sâu vào trong lòng của Cố Ấn Mẫn khiến cho ông đây cũng phải bội phục Đối với thực lực của hắn, Cố Ấn Mẫn lại càng xem trọng Tóm lại Đàm Dật Trạch ở trong mắt của hắn, là một cổ phiếu tốt vô hạn Nhưng đối với đáp án này của Cố Ấn Mẫn lại làm cho Đàm tham mưu trưởng của chúng ta dường như có chút bất mãn Vì thế, thừa dịp Cố Ấn Mẫn còn đang suy tư về hắn, Đàm Dật Trạch lại hỏi: "Nếu là con rể của hai người?" Đàm tham mưu trưởng vừa nói lời này, khiến cho Cố Ấn Mẫn có chút kinh ngạc nhìn hắn, ngay cả Ân Thư Kỳ ngồi bên cạnh cũng vô cùng khó hiểu, nhìn chằm chằm Đàm Dật Trạch Mà người ở bên cạnh bị Đàm tham mưu trưởng không cho nói Tiểu Lưu đã sớm khẳng định suy nghĩ trong đầu mình là hoàn toàn chính xác! Hôm nay bộ dạng này của Đàm tham mưu trưởng, chính là muốn ra mắt ba mẹ vợ Khác với Tiểu Lưu, thị trưởng phu nhận vẻ mặt khó hiểu nhìn Đàm Dât Trạch: "Này..." "Lời này của Đàm tham mưu trưởng chúng tôi có chút khó hiểu!" Cố Ấn Mẫn hoài nghi nhìn Đàm Dật Trạch "Không lừa dối hai người, thật ra tôi chính là người cùng Hề Hề kết hôn, cũng chính là con rể của hai vị!" Đàm Dật Trạch thấy vẻ mặt nghi hoặc của Cố thị trưởng cùng phu nhân, liên tục cười nói Nhưng mà sau khi nói xong câu này, toàn bộ bàn ăn đều im lặng. Đặc biệt Cố thị trưởng, còn có Cố phu nhân, hai người đều ngẩn người nhìn Đàm Dật Trạch, một lời cũng không thể nói Chỉ có Tiểu Lưu bị bắt ngậm miệng vẻ mặt kinh sợ nhìn chằm chằm Đàm tham mưu trưởng nhà mình! Hắn vẫn cảm thấy, Đàm tham mưu trưởng này vốn là người bưu hãn, khi mở miệng cũng sẽ nói ra những lời bưu hãn Không nghĩ tới, Đàm tham mưu trưởng ngay cả đối với ba mẹ vợ, cũng có thể bưu hãn như vậy! Đàm tham mưu trưởng này thật không muốn lo lắng đến cảm thụ của hai bậc trưởng bối! Trực tiếp nói ra như vậy, không sợ làm cho hai người đó không chịu nổi sao? Nghĩ ai cũng giống như ngài, có nội tâm bưu hãn như vậy sao? ____ Ngày hôm đó, trong bữa cơm chiều, Cố Niệm Hề lại một mình ngồi trên bàn ăn cơm với ông nội Đàm Vài ngày nay Đàm Dật Trạch không về nhà ăn cơm. Điều này làm cho Cố Niệm Hề đối với cơm chiều cũng không còn hứng thú Mặc dù trên bàn ăn cơm, vẫn có món hạt dẻ mà Cố Niệm Hề thích ăn "Niệm Hề, không hợp khẩu vị sao? Gần đây sao lại ăn ít như vậy?" Ông nội Đàm nhìn cô không yên lòng với cơm "Không phải, đều ăn rất ngon, cô Lưu nấu ăn so với cháu rất ngon. Chính là..." Nói đến đây, Cố Niệm Hề có chút ủy khuất nhìn vào chỗ trống bên cạnh "Chính là Tiểu Trạch chưa về, cho nên cái gì cũng đều không cảm thấy có hương vị đúng không?" Cố Niệm Hề không đem câu nói mình nói hết, nhưng vẫn bị ông nội Đàm vạch trần Lúc này, gương mặt nhỏ nhắn của Cố Niệm Hề có chút ửng hồng, cũng có chút bất an nói: "Ông nội!" "Ha hả, nhất định là bị ông nói trúng rồi! Điều này cũng không có cái gì không đúng, hai cháu vẫn là vợ chồng mới cưới, luôn luôn muốn ở cùng một chỗ cũng không phải là không hiểu được! Chờ Tiểu Trạch trở về, ông nội sẽ giúp sau dạy dỗ nó thật tốt, xem nó sau này còn dám không trở về ăn cơm nữa không!" "Ông nôi, cháu không sao. Anh ấy bận rộn như vậy, vẫn là không cần nói, miễn để anh ấy bị phân tâm!" "Bận cũng không thể không về nhà bồi vợ, quan trọng càng không thể sinh cho ta một đứa cháu bảo bối!" Nhìn khuôn mặt đỏ như quả cà chua của Cố Niệm Hề, ông nội Đàm cũng vui mừng nói "Ông nội, ông thật xấu nga!" Cố Niệm Hề thẹn thùng phản kích. Không nghĩ tới ông nội Đàm lại có thể nói thẳng ra suy nghĩ của chính mình, phải cùng Đàm Dật Trạch có bảo bảo... Thật ra, nếu như người bình thường kết hôn, chuyện mang thai cũng là chuyện rất bình thường, Nhưng nếu cô nói với Đàm Dật Trạch, cảm thấy không được tự nhiên cho lắm Bởi vì hôn nhân của bọn họ, không thành lập trên lập trường tình yêu Hôn nhân như vậy, có thể tin tưởng sao? Hôn nhân như vậy, có thể lâu dài sao? Hôn nhân như vậy, sinh một bảo bảo sẽ có hạnh phúc sao? Nghĩ vậy, Cố Niệm Hề có chút luống cuống Mà lúc này, đã có một viên hạt dẻ xào cực kỳ ngon, đưa vào trong bát của Cố Niệm Hề Ngẩng đầu mới phát hiện, thì ra là Đàm Dật Nam "Niệm Hề, ăn nhiều hạt dẻ một chút đi. Đây không phải là món em thích ăn nhất sao?" Hiển nhiên, Đàm Dật Nam cũng không muốn mọi người đề cập đến cái vấn đề kia Tuy rằng hắn cảm thấy được, hiện tại hắn đã kết hôn, sắp có đứa nhỏ, hắn đối với Cố Niệm Hề, thời điểm này cũng nên phải buông tay Nhưng không biết tại sao, khi hắn nghe thấy ông nội Đàm nói Đàm Dật Trạch cùng Cố Niệm Hề phải có đứa nhỏ, tim của hắn vẫn giống như là bị kim đâm "Tiểu Nam, con quan tâm con cùng vợ của con là được rồi!" Thư Lạc Tâm cũng biết ý nghĩ trong đầu Đàm Dật Nam, liền hừ lạnh Đương nhiên, sắc mặt bà không tốt, một phần cũng chính vì lời nói của ông nội Đàm Đàm Dật Nam không phải cũng có cháu trai cho ông ta sao? Thư Lạc Tâm bà sao không cảm thấy ông ta có chút quan tâm nào đến đứa nhỏ? Ngược lại Cố Niệm Hề này mỗi lần đều được quan tâm Hơn nữa, Cố Niệm Hề còn lấy đi một trăm năm mươi vạn của bà, Thư Lạc Tâm bà càng nhìn càng thấy không vừa mắt Thật không biết, người phụ nữ này rốt cuộc có ma thuật gì, có thể đem đàn ông của Đàm gia từ trên xuống dưới thu phục! Thư Lạc Tâm vừa ăn, vừa trừng mắt nhìn Cố Niệm Hề! Vừa vặn lúc này ở bên ngoài truyền đến tiếng vang Chỉ chốc lát sau, người đàn ông mấy ngay chưa xuất hiện ở trên bàn ăn cơm, tiến vào Một thân quân phục xanh biếc, càng thêm cho hắn có khí phách bức người "Lão công! Anh tại sao lại trở về?" "Vật nhỏ, anh trở về ăn cơm cùng em, còn không vui sao?" Hắn vươn tay vẫn còn hơi lạnh, nhẹ nhàng chạm qua chóp mũi của Cố Niệm Hề. Động tác như vậy thật sự là cưng chiều cực hạn Làm cho cô trong lòng ấm áp, cũng làm cho người đàn ông nào đó nháy mắt ảm đạm Quan hệ của hắn và cô, vô cùng thân thiết... "Tiểu Trạch, cháu còn dám nói? Vài ngày không trở về nhà ăn cơm, làm cho cháu dâu của chúng ta đều không cảm thấy đói bụng! Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày đều phải trở về nhà ăn cơm đúng bữa cho ông, đây là quân lệnh!" Có đôi khi, ông nội Đàm sẽ nói một số lời gây cười. Tựa như bây giờ "Được, tuân lệnh!" Nói xong, Đàm Dật Trạch ngồi xuống bên cạnh Cố Niệm Hề Cả ngày không nhìn thấy lão bà, Đàm Dật Trạch có chút khẩn cấp, đưa tay xoa xoa eo nhỏ của cô "Anh hôm nay sao lại về sớm như vậy?" Cố Niệm Hề sợ nhột, mau chóng đẩy hắn ra, hai mắt trừng lớn ý nói: Lão lưu manh, đây là bàn ăn cơm! "Mọi việc đều đã giải quyết xong, cho nên có thể trở về nhà ăn cơm!" Đàm Dật Trạch vẫn cười, giống như gió xuân Mà tươi cười như vậy, khiến cho cô thất thần giây lát Chẳng qua, trong mắt của hắn vẫn có một chút tiểu tà ác, ý tứ thực rõ ràng: Lát nữa về phòng, sẽ cùng em tính sổ! Đúng lúc cô Lưu lấy cho Đàm Dật Trạch thêm chén đũa, hai tay hắn cũng an phận rút về: "Cô Lưu, giữa trưa ngày mai, chuẩn bị nhiều thức ăn một chút, Hề Hề em cũng chuẩn bị tốt một chút, ngày mai sẽ có khách quan trọng đến nhà chúng ta!" "Lão công, là ai?" "Vật nhỏ, đến lúc đó em chẳng phải sẽ biết sao?" Thấy bộ dạng của Đàm Dật Trạch thần bí khó lường, Cố Niệm Hề trong đầu mê man càng sâu