Giáo Chủ Đích Thối Hưu Nhật Thường

Chương 63 : Bị Bán Đứng


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Lúc này, khuôn mặt Triệu Bộ Đầu tràn đầy ngạc nhiên. Khu vực cầm nắm ở hai tay của A Cát đều không có tí vết chai, nói rõ hắn không hề tu luyện một loại võ học đao pháp nào. Thế nhưng cỗ thi thể mà Vương Dã đưa tới, vết thương gây ra bởi đao trên cổ cực kì rõ ràng, có thể khẳng định là bị một đao cực kì cao siêu gây nên. Ngay cả thịt với xương đều được chặt đứt hoàn toàn, cực kì gọn gàng sạch sẽ! Ngoài ra cương đao trong tay Kim Mãn Thương bị đục tới mười tám cái lỗ hổng. Đủ loại chứng cứ và manh mối đều nói rõ kẻ giết người là cao thủ dùng đao! Nếu vậy, hung thủ sẽ phải tập luyện đao pháp thường xuyên dẫn đến khu vực nắm đao ắt có vết chai thật dày. Nhưng A Cát thì lại khác, ngoại trừ xương khớp to lớn cộng với có chai sạn ở lòng bàn tay, thì chỗ đáng ngờ lại không hề có. Thực tế chỉ ra rằng nó đang xung đột mạnh mẽ với manh mối trong tay Triệu Bộ Đầu. Ngay lúc đó, Triệu Bộ Đầu cũngđứng sững ngay tại chỗ. "Vết chai?" Thấy Triệu Bộ Đầu vô cùng nghi hoặc hỏi chấm, A Cát giải thích: "Người thường xuyên tiếp xúc với vũ khí thì mới có vết chai ở tay cầm, ta chỉ là một cái làm việc vặt, làm sao lại có được. . ." Nói được nửa câu, A Cát chợt im bặt không nói nữa. Hắn dường như nghĩ đến thứ gì, vội vàng rút hai tay về, vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Triệu Bộ Đầu, ngươi không phải hoài nghi ta là kẻ phạm tội, cho nên đang thử thăm dò ta phải không?" "Đã đến nước này, chúng ta cũng nên làm rõ sự thật đi!" Triệu Bộ Đầu cũng lười giấu diếm, hắn yếu ớt thở dài nói: "Ta hoài nghi ngươi có quan hệ với vụ án Kim Mãn Thương bị giết!" "Cái gì?" Xem chỉ tay lại liên quan đến vụ án giết người, lúc này A Cát cũng đờ ra: "Kim Mãn Thương bị giết liên quan gì đến ta! ?" "Triệu Bộ Đầu, ta có thể lý giải ngươi nóng lòng phá án." "Thế nhưng ngươi cưỡng ép gán tội lên đầu người khác lại không đúng à nha?" "Ta chỉ là một thằng chạy bàn của khách sạn, nghĩ sao nói ta dính đến vụ án của Kim Mãn Thương ?" "Làm sao lại không liên quan?" Triệu Bộ Đầu hỏi ngược: "Tối hôm qua ngươi đánh giết hai tên chuyên làm việc trộm cắp." "Trong đó một người bị ngươi dùng đao chém đứt đầu, vết thương trên cổ giống hệt dấu vết để lại trên người Kim Mãn Thương!" "Chuyện này, ngươi giải thích thế nào?" Vương Dã giật mình, lúc này mới kịp thời phản ứng. Chẳng trách lúc đổi tiền vào sáng nay, Triệu Bộ Đầu lại nhìn chăm chú vào thi thể một lần nữa, há ra cháu trai này đang suy nghĩ vấn đề này! Sớm biết như vậy, mình không nên vì kiếm thêm mười lượng bạc mà nói hai người kia đều bị A Cát chém chết. . . "Triệu Bộ Đầu, ngươi nghe ta giải thích. . ." Vương Dã chuẩn bị giải thích với Triệu Bộ Đầu. "Vương chưởng quỹ, ngươi không cần phải nói." Triệu Bộ Đầu mở miệng chặn lại: "Ta biết ngươi muốn bảo vệ A Cát, nhưng việc này hắn nhất định phải cho ta lời giải thích!" "Chém giết hai cái?" A Cát không hiểu chút nào, hắn nhìn Triệu Bộ Đầu: "Ta chỉ dùng chưởng pháp đánh chết một cái yêu tăng thôi mà." "Một tên khác bị chém bởi đao thì có cái rắm liên quan đến ta! ?" ? ? ? "Chờ một chút!" Nghe vậy, thân thể Triệu Bộ Đầu hơi giật mình. Hắn chân thành nói với A Cát: "Ngươi nói tối hôm qua chỉ đánh chết một kẻ xấu?" "Rõ ràng chứ sao?" A Cát liền phân bua: "Tối hôm qua, người mang mặt nạ lo đuổi theo đòi giết lão tham tài, ta thì bị tên yêu tăng ngăn lại, đến lúc ta chạy đến, tên kia đã là đầu một nơi thân một nẻo. . ." Triệu Bộ Đầu nhẹ nhàng gật đầu. A Cát một phen giải thích không có vấn đề, hắn đã nhìn thấy hai cỗ thi thể, trên thân yêu tăng không có vết thương rõ ràng, chính xác là bị đánh chết bởi chưởng lực. Như vậy đủ để chứng minh lời nói A Cát là đúng. "Thế nhưng tại sao Vương chưởng quỹ lại nói ngươi đánh chết hai người" Nghĩ tới đây, Triệu Bộ Đầu chất vấn A Cát. ! ! ! Nghe xong, A Cát hơi chút khựng lại, sau đó mới kịp phản ứng. Mình rõ ràng chỉ giết có một người, hôm nay lại bị nói oan thành hai. Hiển nhiên, tất cả là do chưởng quỹ vì muốn lĩnh thêm ngân lượng, nói mình giết luôn người kia! A Cát trong nháy mắt minh bạch. Quái lạ hôm nay Triệu Bộ Đầu vừa vào cửa đã tìm đến mình, cuối cùng do mình không biết rõ tình huống, con mẹ nó lại bị lão tham tài này bán đứng! Hắn lập tức quay đầu, u oán nhìn Vương Dã: "Lão tham tài, really! ?" "E hèm!" Vương Dã cười lúng túng: "Ta cũng chỉ muốn nhận thêm chút bạc thôi, khà khà!" "Con mẹ nó, ngươi được lắm lão tham tài!" A Cát liền cực kì nổi giận: "Ta biết ngay với bản tính keo kiệt của ngươi, thế quái nào hôm nay chịu bỏ tiền mua Hổ Tiên Tửu." "Té ra mấu chốt nằm ở đây!" "Ta nói cho ngươi biết, không nên vì vấn đề của nửa thân dưới mà bán đứng ta được không?" Lúc này, A Cát như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn Vương Dã. "Ta cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện này mà. . ." Vương Dã bất đắc dĩ mở miệng trả lời. Đồng thời, hắn quay về phía Triệu Bộ Đầu nói: "Triệu Bộ Đầu này, bạc thưởng ra sẽ không thu lại chứ hả?" ? ? ? Lời vừa nói xong, A Cát sững sờ. Vẻ mặt hắn khó tin nhìn xem Vương Dã. Đến lúc này, Vương Dã thằng khốn này còn đang cân nhắc chuyện tiền bạc! ? "Á à thì ra là mày chọn cái chết!" Nghĩ xong, A Cát sôi máu muốn đấm cho Vương Dã một phát: "Ngươi mẹ nó chỉ nghĩ đên bạc, rốt cuộc là ta quan trọng vẫn là bạc quan trọng!" "Đương nhiên là ngươi. . ." Vương Dã gãi đầu: "Nếu như có thể không mất bạc thì càng tốt. . ." "Con mẹ nó. . ." A Cát chuẩn bị chửi xối xả. Nhưng không đợi hắn mở miệng, giọng nói của Triệu Bộ Đầu trong nháy mắt truyền đến. "Ta nói!" Triệu Bộ Đầu uống một ngụm trà, nói với Vương Dã: "Vương chưởng quỹ, nếu dựa theo pháp luật, hành vi của ngươi là lừa gạt quan phủ, phải bị phạt tiền thế tội. . ." "Đừng mààà!" Vương Dã lập tức nhảy cẫng lên: "Không biết không có tội, với cả chúng ta không phải thật sự đánh chết một tên kẻ xấu hay sao? Mà lại, mỗi lần ngươi tới ăn mì, ta còn chuyên dặn dò Trần Trùng cho thêm nhiều ruột già vào bát. . ." "Vương chưởng quỹ. . ." Nghe Vương Dã than khóc, Triệu Bộ Đầu liếc mắt rồi bất đắc dĩ nói: "Ta còn chưa xong mà ngươi gấp gáp làm gì?" Vương Dã khẽ động trong lòng. Nghe ý tứ của Triệu Bộ Đầu, chuyện này có thể xử lý được! Trên mặt Vương Dã liền lộ ra vẻ nịnh nọt tươi cười, hắn nói một cách lấy lòng: "Ngài nói. . . Ngài nói. . ." "Còn tạm được. . ." Thấy Vương Dã cử chỉ, Triệu Bộ Đầu nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục nói: "Nể tình các ngươi trước đây có công, việc này ta sẽ không cho truy cứu, nhưng hành vi của Vương chưởng quỹ lại không tốt, cho nên bạc lĩnh được sẽ chuyển hết để đền bù cho huynh đệ A Cát!"