Hám Đường

Chương 11 : Binh quý thần tốc (hạ)


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Lúc này trời chiều đã gần sát đỉnh núi, phát ra ánh sáng nhỏ yếu, trong một vùng tăm tối giữa rừng cây rậm rạp, Lý Thế Dân tay cầm chuôi đao, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía trước. "Đại ca, quân Tùy không có hàng rào, theo ý ta, giết bọn hắn không chừa mảnh giáp!" Lý Thế Dân nói, bàn tay nắm chặt hoành đao càng ra sức siết mạnh. "Ừm, trước hết để cho các huynh đệ ăn lương khô, nghỉ ngơi một lát rồi tập doanh!" Lý Kiến Thành trả lời, sau khi hắn nghe trinh sát hồi báo, vẫn chưa yên tâm, đến tận nơi xem xét, quả nhiên, quân Tùy cũng không lập hàng rào cũng như các loại biện pháp phòng ngự khác. "Tốt, ta trở về thông tri các huynh đệ!" Lý Thế Dân nghe đại ca cho phép, trong lòng càng thêm hưng phấn, toàn thân cũng nóng lên. Trời chiều buông xuống, phía chân trời chỉ thấy một vùng tăm tối, Doanh trại quân Tùy đã đốt đuốc. Mấy trăm binh sĩ đang vất vả đào hố, chuẩn bị kiến tạo hàng rào, ở một bên khác, vài binh sĩ khác chôn nồi nấu cơm, chuẩn bị bữa tối. "Tướng quân, bữa tối của ngươi." Một thân binh đi đến, tay bưng đồ ăn. Cánh quân Tùy này có tính chất làm tiên phong, vì đi đường gấp rút, hầu như không mang theo quân nhu lương thảo, cho nên đồ ăn cũng chỉ là mấy tấm bánh Hồ ăn với mì nước, ngoài ra còn có thịt khô. "Để xuống đi!" Khuất Đột Thọ nói, nhìn thoáng qua đồ ăn, hắn có chút bất đắc dĩ cầm miếng bánh Hồ cắn một cái, thiếu chút nữa phun ra. "Đồ khốn, cái này là cái gì!" Khuất Đột Thọ mắng to. "Tướng quân, thế nào rồi?" Người thân binh kia nghe tiếng Khuất Đột Thọ, lập tức quay trở về. "Ngươi nếm thử!" Khuất Đột Thọ nói, đem bánh Hồ quăng lên án kỷ. Thân binh cẩn thận tiến đến, nhặt lấy bánh Hồ ăn một miếng, có chút mùi lạ, bởi vì khí trời nóng bức, cho nên có chút mùi thiu, nhưng trên đường hành quân chuyện này cũng không đâu phải là chuyện lớn. "Đều thiu cmnr, ăn thế nào đây?" Khuất Đột Thọ cảm thấy rất ủy khuất, có bao giờ hắn nếm qua loại thức ăn này? Hắn liếc mắt nhìn mấy miếng thịt khô, cũng không biết đã bao lâu, màu sắc kia nhìn đã buồn nôn, Khuất Đột Thọ liền muốn nôn. "Tướng quân, chúng ta mang lương khô..." Thân binh nói. "Đi, tìm cho ta mấy hộ gia đình, tìm chút đồ ăn ngon, nếu có cô nương xinh đẹp liền mang tới cho ta nhìn một cái!" Khuất Đột Thọ nói. Thân binh bất đắc dĩ, đành phải đi ra doanh trướng. Khuất Đột Thọ không có lòng tòng quân, dĩ nhiên không có thân binh tâm phúc, mấy người kia đều do Khuất Đột Thông tạm thời an bài, đối với Khuất Đột Thọ cũng không có bao nhiêu lòng trung thành, tên thân binh kia nghe Khuất Đột Thọ nói xong bèn tìm phó tướng, kể lại tình huống. Phó tướng thở dài một tiếng, đành phải sai thân binh đi tìm chút đồ ăn mới mẻ ngon miệng, còn cô nương thì cũng không cần tìm. Nhìn thân binh rời đi, phó tướng lại nhìn về phương nam, hắn nghĩ mãi không rõ tại sao đại tướng quân muốn phái một người như vậy đến đây. Ai! Phó tướng trong lòng nặng nề, nhưng rất nhanh hắn liền nén lại tâm tình, chỉ huy binh sĩ kiến tạo hàng rào. Tại một vùng rừng núi cách đó 5 dặm, 3000 quân tiên phong do Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân xuất lĩnh cũng không có đốt lửa như quân Tùy, Lý Thế Dân an bài nghĩa quân chỉ ăn mấy miếng bánh Hồ khô cứng cùng với nước suối. Nghĩa quân kỷ luật rất yên lặng, năm thớt chiến mã cũng bị khóa miệng, tránh cho chiến mã hí vang làm quân Tùy hoài nghi. Lý Thế Dân lấy một tấm bánh Hồ xé thành hai nửa, một nửa đưa cho Lý Kiến Thành: "Đại ca, sao ngươi không ăn!" Lý Kiến Thành cười ha ha một tiếng, đưa tay đẩy, đem tay Lý Thế Dân đẩy trở về, nói: "Ta ăn no rồi, ngươi ăn nhiều một chút!" Lý Thế Dân không hiểu suy nghĩ của Lý Kiến Thành, chỉ ừ một tiếng, nhuồm nhoàm nhai bánh Hồ rồi uống ừng ục từng ngụm nước suối. Lý Kiến Thành đứng dậy, nhìn đại doanh quân Tùy nằm ngoài năm dặm. Đại doanh quân Tùy có đống lửa sáng tỏ, trên bầu trời mấy đạo hắc long vặn vẹo thân thể khổng lồ trong gió, dịch chuyển về phía nghĩa quân. Lý Kiến Thành dù sao cũng lớn tuổi một chút, chí ít liền trước mắt mà nói, lịch duyệt kinh nghiệm của Lý Thế Dân đều không thể so được, Lý Kiến Thành rất rõ ràng, cánh quân Tùy này khoảng chừng năm ngàn binh sĩ, chỉ sợ không phải đơn giản tới đây du lịch. 15 dặm về phía tây là Chính Bình huyện, địa thế Chính Bình huyện khá cao, là vùng binh gia giao tranh, chỉ cần đánh hạ Chính Bình huyện, xuôi nam chính là Hà Đông. Thế nhưng quân Tùy đến đây đóng quân, khiến Lý Kiến Thành hoài nghi liệu ở Chính Bình huyện còn có quân Tùy đóng quân số lượng lớn, cho đánh bại năm ngàn người này, trong thời gian ngắn cũng không thể đoạt được Chính Bình huyện. Từ Thái Nguyên xuôi nam, chủ yếu là binh lương khó mà vận chuyển qua Thử Tước cốc, nếu không có lương thực, còn đánh trận thế nào? Đây mới là nguyên nhân làm Lý Kiến Thành lo lắng. Nhưng Lý Kiến Thành cũng biết, năm ngàn người này nhất định phải trừ! Nếu không bọn hắn phát hiện hành tung nghĩa quân, cục diện càng thêm nguy hiểm. "Đại ca, binh sĩ đều ăn xong!" Lý Thế Dân nhìn thấy đại ca nhìn chăm chú phía trước, đi lên nói. "Rất tốt, không nên đốt đuốc, không cho phép nói chuyện, hành quân phải cẩn thận chút!" Lý Kiến Thành nói, ấn bả vai Lý Thế Dân, nói: "Thế Dân, trận chiến này nhất định phải thắng!" Nghĩa quân nhao nhao đứng dậy, thuận theo đường nhỏ tiến lên, cánh nghĩa quân này là tinh nhuệ bộ đội, nghiêm chỉnh huấn luyện, trên đường đi chỉ nghe được tiếng bước chân vang vang, không có tiếng người nói. Nửa canh giờ sau, nghĩa quân dừng lại ở rừng rậm bên ngoài đại doanh quân Tùy, nhờ ánh lửa của doanh trại quân Tùy, Lý Kiến Thành trông thấy quân Tùy còn đang kiến tạo hàng rào, nhiều nơi cũng không có phòng bị. "Ăn cơm!" trong doanh trướng quân Tùy có người lớn tiếng hô hào, Lý Kiến Thành nghe thấy, lông mày giương lên, trong lòng vui mừng. "Nhanh, đều đi ăn cơm, ăn cơm xong lại nhanh chóng xây xong hàng rào, rồi nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải lên đường!" Phó tướng lớn tiếng nói. "Đi, đi ăn cơm!" trong doanh trướng quân Tùy, các binh sĩ tốp năm tốp ba làm thành một vòng, bắt đầu ăn cơm. "Đại ca, đây là cơ hội tốt!" Lý Thế Dân nói. Lý Kiến Thành gật gật đầu, hắn che giấu ý mừng trong lòng, thấp giọng phân phó: "Thế Dân, ngươi mang 1500 người xung kích quân Tùy từ mặt phía bắc, còn ta tiến công từ phía đông." Lúc đầu Lý Kiến Thành muốn đem đường lui của quân Tùy cắt đứt, nhưng bởi vì địa thế nên không cách nào làm được. "Tốt, đại ca!" Lý Thế Dân nói, vung tay lên, binh sĩ theo hắn đi về phía bắc quân Tùy. "Đồ vô dụng, ngay cả một cô nương cũng không tìm ra!" Trong đại trướng, Khuất Đột Thọ lớn tiếng quát mắng. Thân binh mang đến cho hắn một con gà trống mập mạp, đã giết mổ sạch sẽ, dùng nhánh cây xiên qua đem nướng, cả người vàng óng. Khuất Đột Thọ miễn cưỡng hài lòng, nhưng hắn không hài lòng là không có cô nương, khiến hắn không cao hứng, hắn đành phải xé một miếng đùi gà, há miệng ăn nhuồm nhoàm, tựa như đùi gà chính là mỹ nữ, có thể khiến hắn phát tiết lửa giận trong lòng. Bên ngoài doanh trướng phó tướng cầm bánh Hồ gặm, vừa nhìn quanh bốn phía, hắn mơ hồ cảm thấy bất an, ngay lúc này, một người trinh sát vừa quay về cấp tốc chạy tới, cầm một cái túi nước trong tay. "Đại nhân, ngươi nhìn xem!" Đội trưởng trinh sát đem túi nước đưa cho phó tướng. Phó tướng cầm lấy túi nước xem xét, lông mày nhíu lại: "Tìm thấy ở đâu." "Cách đây 5-6 dặm về phía Đông Bắc, ngoài ra còn phát hiện có vết tích người đóng quân, chí ít ngàn người trở lên. Ti chức tìm kiếm khắp nơi, không có tung tích của bọn hắn." Trinh sát đội trưởng nói. Hắn cũng không biết Lý Kiến Thành đi đường nhỏ, bởi vậy tìm khắp nơi không ra. Nhưng phó tướng nghe xong, vội vàng quăng túi nước trong tay, bước nhanh tới, "Tất cả không ăn nữa, mau dậy đi, chuẩn bị chiến đấu!" Các binh sĩ nhìn nhau, có người còn chưa kịp phản ứng, nhưng ngay lúc này, từ phía bắc truyền đến tiếng binh sĩ quân Tùy kêu thảm thiết. Lý Thế Dân ẩn núp ở phía bắc doanh trại quân Tùy, thấy quân Tùy đang dùng cơm, không chút do dự dẫn binh giết ra. Trong lúc quân Tùy không chút phòng bị, bị Lý Thế Dân liên tục giết hai người, máu tươi nhuộm đỏ thân thể Lý Thế Dân, nhìn có vẻ dọa người. "Đi theo ta!" Lý Thế Dân biết rõ đạo lý bắt giặc trước bắt vua, lúc này hét lớn một tiếng, mang theo mấy tên thân binh thẳng đến chỗ Khuất Đột Thọ, trên đường đi lại chém giết mấy tên quân Tùy. "Có chuyện gì?" Khuất Đột Thọ nghe được tiếng người huyên náo ngoài trướng, lớn tiếng hô hào, một tên binh lính vội vàng tiến đến, hô: "Tướng quân, có người giết tới!" "A!" Khuất Đột Thọ giật nảy cả mình, hắn cuống quít ném đùi gà, đưa bàn tay bóng mỡ đi tìm áo giáp, lại đi rút lưỡi dao, trong lúc nhất thời không biết làm gì mới tốt. "Tướng quân, hay là chạy trước đi!" Binh sĩ kia nói, tức khắc chạy vội ra ngoài. Khuất Đột Thọ thất tha thất thểu xông ra ngoài, liền nghe thấy một người hét lớn: "Cẩu tặc, chạy đi đâu!" Người vừa tới chính là Lý Thế Dân, hắn thẳng tiến vào đại trướng quân Tùy, đúng lúc gặp phải một sĩ binh từ đại trướng của chủ soái vội vàng chạy ra, hắn hét lớn một tiếng, hoành đao trong tay cấp tốc chém xuống. "Phốc!" Đầu lâu người kia bị một đao chặt xuống, máu tươi phun ra ngoài, phun đầy người Khuất Đột Thọ. Khuất Đột Thọ ngẩng đầu, trông thấy toàn bộ đại doanh đã bị nổi lửa bốn phía. Mà lúc này, Lý Kiến Thành cũng dẫn binh giết ra, quân Tùy không có chuẩn bị, binh sĩ thất kinh, số ít binh sĩ cố gắng chống cự hoặc bị nghĩa quân chém giết, hoặc bị người một nhà đụng ngã, khắp doanh địa tiếng chém giết, tiếng kêu gào xen lẫn, cục diện vô cùng hỗn loạn. Trong ngọn lửa hừng hực, Khuất Đột Thọ trông thấy một người nam tử tuổi trẻ, đang dùng ánh mắt đùa cợt nhìn mình, hoành đao trong tay hắn đã bị máu tươi nhiễm đỏ, dòng máu đỏ sẫm xuôi theo thân đao chảy xuống, nhuộm đỏ mặt đất. "Ta chính là Đôn Hoàng công Lý Thế Dân, các ngươi đã bị bao vây, người đầu hàng không giết!" Người kia cao giọng kêu to. Thân thể Khuất Đột Thọ run lên, đột nhiên quỳ xuống, ôm đầu, lớn tiếng hô lên: "Ta đầu hàng, đừng có giết ta, đừng có giết ta!" Ở phía xa phó tướng nghe được tiếng la tê tâm liệt phế của Khuất Đột Thọ, hắn thở dài một tiếng, quát: "Các huynh đệ, theo ta giết!" Hắn muốn giết ra khỏi trùng vây, về Hà Đông báo tin.