Tây Sơn Hoàng Triều

Chương 2 : Ngoại thích.


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Bùi Đắc Tuyên nghe giọng mừng rỡ của Cảnh Thịnh lúc này mới thẳng người lên càn rỡ nói: - Ha ha, cháu ta nói thật là hay, để hôm nay sau khi tan chầu cậu sẽ cho cháu một niềm vui bất ngờ. Trong lúc nói, hắn vẫn hơi liếc nhìn về phía lão thái giám già đang đứng phía sau lưng Cảnh Thịnh, chỉ thấy Hòa công công lúc này đầu đã rủ xuống, đôi mắt lim dim như đang ngủ, mọi việc chung quanh như không hề ảnh hưởng đến lão, dường như lão đã thật sự già rồi. - Nô tài ra mắt bệ hạ, bệ hạ vạn tuế! Gã thái giám phía sau Bùi Đắc Tuyên vội tiến lên bái lạy, Cảnh Thịnh mặc dù khá là tò mò nhưng vẫn giữ nét mặt thản nhiên, hơi gật đầu nói: -Đứng lên đi! Sau đó hắn quay sang hỏi Thái sư Bùi Đắc Tuyên: -Cậu sáng nay đến tìm Trẫm sớm như vậy là có chuyện gì? Sao không đợi lúc tan chầu rồi hãy đến? Thái sư Bùi Đắc Tuyên tỏ vẻ ngạc nhiên: -Cháu quên rồi sao? Bấy lâu nay cậu cháu ta muốn làm gì cũng đều bị Trung thư lệnh Trần Văn Kỷ can ngăn, ta đã ngán hắn tới cổ, bây giờ nhờ có quan nội thị Vũ Tâm Can hiến kế mà cậu cháu ta có thể có cơ hội loại bỏ hắn, từ nay chỉ việc kê cao gối mà ngủ. Bùi Đắc Tuyên ra vẻ đắc ý, hết lòng khen ngợi gã thái giám bên cạnh. Cảnh Thịnh đến giờ mới biết tên gã là Vũ Tâm Can, trong lòng tự hỏi từ lúc nào mà trong cung xuất hiện một nhân vật như vậy, gã chỉ là một thái giám mà lại dám can thiệp xúi dục trọng thần, quả là đáng nghi ngờ, sau này nếu có cơ hội nhất định phải tra rõ thân thế của gã. Cảnh Thịnh nghe Bùi Đắc Tuyên nói xong liền giả vờ giả vịt vỗ trán: -Cậu không nói thì trẫm quên mất! Thế cậu và quan nội thị có kế nào hay? Bùi Đắc Tuyên nhanh chóng nói: -Đô Đốc Lê Văn Hưng mặc dù đại thắng quân Nguyễn ở Phú Yên nhưng chưa có thánh chỉ mà đã tự ý kéo quân về kinh, ta nghi ngờ hắn có ý định mưu phản nên đã ra lệnh cho người bắt hạ ngục, hôm nay lên chầu thế nào các quan cũng hùa vào xin tha cho hắn mà Trung thư lệnh nhất định sẽ là người đứng ra dẫn đầu, ta có thể khép tội hắn kết bè kết đảng làm rối loạn triều cương sau đó chém đầu thị chúng. Nghe đến đây quan nội thị Vũ Tâm Can vội lên tiếng: -Thái sư, không thể giết! -Tại sao? -Trung thư lệnh mặc dù dám to gan đối đầu với Thái sư và bệ hạ nhưng dù sao cũng không có phạm trọng tội, hơn nữa hắn có mối quan hệ rất tốt với các cựu thần nhất là Đại Đô Đốc Vũ Văn Dũng đang trấn giữ Bắc Hà, nếu ta giết hắn thì có thể gặp nguy hiểm. Thái Sư Bùi Đắc Tuyên nghe gã nói xong, ngẫm nghĩ một lát liền gật đầu: -Ngươi nói có lý, nếu vậy thì chúng ta chỉ giáng chức hắn rồi sau đó đày đi xa là xong, bệ hạ thấy thế nào? Trong lòng Cảnh Thịnh lúc này tràn ngập sự phẫn nộ, cơn giận đang trào dângnhư một ngọn núi lửa, không có một từ gì có thể diễn tả hết sự tức giận của hắn nhưng mà hắn vẫn phải cố gắng kiềm chế lại bản thân, bởi vì hắn biết cơ hội diệt trừ gã còn chưa đến. -"Hay cho hai tên gian tặc kẻ hát người xướng, bàn kế giết hại công thần trước mặt vua như không có gì". Cảnh Thịnh thầm nghĩ nếu mà có thể hắn rất muốn tự tay đâm hai tên chết bầm này một ngàn dao, hắn gượng gạo ứng đối qua loa: -Được rồi, giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta cũng phải lên chầu, cậu cứ lui ra trước, đến khi đó Trẫm sẽ thuận thế mà làm. -Nếu bệ hạ đã hạ quyết tâm thì tốt quá, vậy chúng thần xin cáo lui! Bùi Đắc Tuyên khẽ khom mình bái lễ, ở trong lòng hắn tràn ngập sự khinh thường đối với Cảnh Thịnh, cho rằng chiếc ngai vàng của Hoàng Đế chỉ có cha con hắn mới xứng đáng ngồi lên, sớm muộn gì con hắn sẽ thay thế Cảnh Thịnh, khi đó hắn sẽ là Thái Thượng Hoàng. Sau khi Bùi Đắc Tuyên cùng Vũ Tâm Can lui ra khỏi cung, Cảnh Thịnh quan sát thấy trong phòng không còn ai ngoài mình với vị thái giám già thì mới buông câu chửi thề: -Lão tặc, gian thần dám khinh người quá đáng! Hòa công công nghe Cảnh Thịnh chửi xong, đôi mắt già nua bỗng dưng bắn ra hai luồng tinh quang khiếp người, lão lặng lẽ đánh giá lại vị quân vương nhỏ tuổi ở trước mặt, năm nay Cảnh Thịnh chính thức mười hai tuổi, chỉ nghe Cảnh Thịnh cất giọng hỏi: -Lão Hòa, ngươi ở trong cung lâu như vậy, có biết gã Vũ Tâm Can này là ai hay không? Hòa công công cẩn thận lắng tai nghe ngóng xung quanh, sau đó mớii khom người nhỏ giọng: -Bẩm bệ hạ, quan nội thị Vũ Tâm Can ở vào ba tháng trước mới tiến cung, do đích thân Bùi Thái hậu bổ nhiệm, lão nô nghe nói là do Thái sư tiến cử cho Thái hậu. -Quả nhiên là thế! Cảnh Thịnh nghe lão thái giám nói xong khẽ gật đầu, nhưng hắn càng thêm một phần chắc chắn rằng lão thái giám bên cạnh không hề đơn giản, quả nhiên gừng càng già càng cay nhìn như vô vi tầm thường thế nhưng mọi sự đều rõ ở trong lòng. -Thay phục vào triều thôi! Cảnh Thịnh nhẹ giọng nói, lấp tức có cung nữ tiến đến hầu hạ hắn thay đổi trang phục rườm rà, áo vàng, đai ngọc đầu đội đế quan, sau đó có bốn lực sĩ khiêng kiệu tiến vào nâng hắn tiến về nơi tụ họp của bá quan, trung tâm đầu não của cả một triều đại. Xuống kiệu đứng trước cửa điện, Cảnh Thịnh không khỏi hít sâu một hơi, tương lai của nhà Tây Sơn, tương lai của bản thân hắn có thay đổi hay không chính là bắt đầu từ lúc này, bắt đầu từ bây giờ trở đi hắn không bao giờ là Quang Châu nữa mà chỉ là Cảnh Thịnh, hoàng đế của triều đại Tây Sơn oanh liệt, hắn hạ quyết tâm một bước bước vào trong điện, một bước bước ra gió nổi mây trào, Đại Việt giờ đây bước sang trang mới. Căn điện này nếu so với thời hiện đại cũng không tính lớn lắm, chỉ tương đương với một nhà hát lớn, sảnh lớn rộng rãi, ở giữa có một cái bục bằng gỗ được trải thảm đỏ, trên bục là một chiếc ghế làm bằng vàng ròng trạm trổ cầu kỳ, đây là chiếc ghế tượng trưng cho quyền lực mà người trong thiên hạ mơ ước. Ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, Cảnh Thịnh gật đầu cho thái giám truyền lệnh cho bách quan vào chầu, hai hàng văn võ ngay ngắn chia làm trái phải theo thứ tự tiến đến, dẫn đầu quan văn là thái sư Bùi Đức Tuyên, quan võ là một người trung niên khá anh tuấn, khí chất cương trực, nếu như Cảnh Thịnh không đoán nhầm thì chính là Đại tổng quản Trần Quang Diệu, còn những người khác chức quan gì thì hắn không biết, nói chung bộ máy chính quyền thời Tây Sơn vừa theo kiểu triều Đường vừa kiểu nhà Minh nên khá loạn. Bách quan sau khi vào đầy đủ liền quỳ xuống hành lễ, tung hô vạn tuế, tiếng hô vang vọng như muốn rung chuyển cả tòa cung điện. -Bẩm bệ hạ, thần có chuyện tấu! Cảnh Thịnh vừa mới cho mọi người đứng lên, chưa kịp nói câu gì thì thái sư Bùi Đức Tuyên đã nhanh nhảu đứng ra tấu trước. -Thái sư mời nói! Cảnh Thịnh gật đầu. -Bẩm bệ hạ, Đô Đốc Lê Văn Hưng tự ý điều binh về kinh, thần nghi ngờ y có ý đồ mưu phản nên đã hạ lệnh cho quân sĩ bắt vào ngục, đây là tội không thể tha thần xin bệ hạ ra lệnh chém đầu y để làm gương cho người khác. Bùi Đức Tuyên dõng dạc nói, hắn vừa dứt lời thì liền có rất nhiều quan lại hùa theo dâng tấu xin chém đầu Lê Văn Hưng. -Thần xin bệ hạ xét lại! Một vị quan văn khác đứng ra dập đầu nói. -Trung thư lệnh, ông có ý gì, chẳng lẽ tội mưu phản của Lê Văn Hưng rành rành như thế mà không đáng giết ư? Hay ông là đồng đảng của hắn ta? Bùi Đắc Tuyên chỉ chờ có thế liền nhảy vào đổ tội. -Thái sư không có chứng cứ thì đừng có ngậm máu phun người, bẩm bệ hạ, Đô Đốc Lê Văn Hưng từ lúc theo Thượng Hoàng Quang Trung đến nay đã lập công vô số, không tiếc ra sức mình đền nợ nước, lòng trung thành có trời cao chứng giám, lần này Lê Văn Hưng không có ý chỉ mà tự ý điều binh về kinh là có nguyên do trong đó, thời gian qua quân Nguyễn không biết mua chiến thuyền ở đâu mà đã tạo dựng được một đạo thủy quân khá mạnh, Lê Văn Hưng e sợ quân Nguyễn đi vòng đường thủy đột kích Phú Xuân mà quân phòng thủ của ta không đủ cho nên mới vội vàng rút quân về, hơn nữa y vừa lập được đại công ở Phú Yên, thần mong bệ hạ suy xét đến công lao của y mà giơ cao đánh khẽ. Trung Thư Lệnh Trần Văn Kỷ chân thành tha thiết nói, khi ông nói xong, các võ tướng cũng dồn dập biểu thị xin tha cho Lê Văn Hưng, chỉ có hai người không nói gì, một người là Trần Quang Diệu, kẻ còn lại Cảnh Thịnh đoán người này không ai khác chính là con rể mới của Bùi Đắc Tuyên tên là Ngô Văn Sở. -Đại tổng quản có ý nghĩ như thế nào? Cảnh Thịnh giơ tay ra hiệu cho các quan ngừng cãi cọ, ánh mắt dừng lại ở trên khuôn mặt của Trần Quang Diệu. Thái sư Bùi Đắc Tuyên vốn là một kẻ ít học, chỉ nhờ vào sự sủng ái của Cảnh Thịnh cùng sự chống lưng của Bùi Thái Hậu mà ngoi lên thâu tóm quyền hành nhưng Cảnh Thịnh thầm nghĩ như thế Bùi Đắc Tuyên vẫn chưa đủ khả năng làm mưa làm gió ở chốn kinh thành mà phải có sự duy trì của Trần Quang Diệu cùng Bùi Thị Xuân nữa thì hắn mới có gan làm loạn, sử sách cho rằng Bùi Đắc Tuyên là ỷ vào thân thích cáo mượn oai hùm nhưng chắc gì Trần Quang Diệu lại không có tư tâm chính vì vậy nhân cơ hội này Cảnh Thịnh cũng muốn hiểu rõ một phần tâm tính của người này để dễ bề tính toán những bước đi sau này. Mới vừa rồi khi Bùi Đắc Tuyên đứng ra buộc tội Lê Văn Hưng, Cảnh Thịnh nhận thấy có hơn một phần ba số quan lại đã hùa theo hắn, kể cả Thượng thư Bộ Hình, điều này chứng tỏ thế lực của Bùi Đắc Tuyên đã bành trướng đến một mức độ đáng lo ngại, dần dần thẩm thấu triều đình.